Friday, November 23, 2007

Entry for November 23, 2007

best friend forever

đừng giận và đừng buồn khi tớ không thể trở về nhà ấy vào lúc ấy bận rộn cần tớ giúp sức nhất. trước đó tớ đã làm tư tưởng chuẩn bị sẵn tinh thần cho ấy rùi mà. tớ biết ấy buồn và ấy sẽ nghĩ tớ là đứa "tham công tiếc việc" hơn bạn bè. đừng suy nghĩ như thế nhé. tớ đã cố gắng hết sức, đã đi năn nỉ ỉ ôi hết người này tới người kia thay tế tớ nhưng tất cả đã vào guồng hết rùi, ko có lấy một người rảnh or có thể thay thế tớ.

ấy gọi dt, tớ biết ấy bùn và thấy giọng ấy lắng xuống và lạnh lùng, dù ấy nói là không sao đâu mà. 1 tuần vừa rùi là tuần mà tớ nghĩ ngợi nhất, ấy làm cho tớ wá nhìu đìu, vậy mà tớ lại ko có mặt bên ấy giúp ấy lúc mà ấy cần tớ.

tớ mún nói là tớ xin lỗi ấy nhé. bây h và sau này chỉ cần ấy alô cho tớ 1 tiếng khi ấy cần là tớ sẵn sàng ở bên.

ấy có 1 vị trí quan trọng trong trái tim của tớ - người bạn tin cậy của tớ ạh. thế nên dù bất cứ chuyện j xảy ra thì mình vẫn là BFF nhé.

VT lạnh lắm, nhớ giữ ấm, ấy thỉnh thoảng vẫn sụt sịt mà. và mau uống hết hộp sữa 456 nhá, kì sau tớ mua cho hộp khác, 789 lun.^^

Friday, November 9, 2007

Entry for November 10, 2007

SỢ.

trên đời này ngoài sợ sâu ra thì chắc là sợ nhất là ở nhà một mình (chưa gặp ma nên chưa biết sợ ma). sợ phải một mình, ko có ai ở bên cạnh - đó là cảm giác tồi tệ nhất.

một mình là luôn luôn nghĩ quẩn, nghĩ lung tung và thế là stress. mà quy luật đã sợ cái j đó là hay gặp phải. thường xuyên bị ở nhà một mình. ban ngày mà ở nhà 1 mình thì còn đỡ, có thể xách xe đi lòng vòng nhưng đêm thi...những đêm phải ở nhà một mình thấy nó sao mà dài và ngủ thì rất hay giật mình tỉnh giấc.

đã xem phim "ở nhà một mình" hàng chục lần rùi mà ko học tập dc tí nào hết.

cái vòng luẩn quẩn, ở nhà một mình thì sợ, sợ thì khó ngủ, khi ngủ được thì lại giật mình, giật mình tỉnh thì lại khó ngủ lại, khó ngủ thì sợ.

Đêm nay là một đêm dài vì phải ở nhà một mình.

Thursday, November 8, 2007

Entry for November 08, 2007




ENTRY này dành riêng cho LTTN.

.... có thích nhạc nước ngoài ko?

.... có thik nước Anh ko?

.... có thik... đễ xem....beckham ko? .

...còn Shakespeare?

....thiếu cha gì thứ liên wan đến TA, Những nước nói TA

....lấy cái đó để làm cái cớ mê TA

. .... mê TH và thik mọi thứ liên wan đến TH, cả tiếng của nó nữa nên mới đi học, chứ ko mà đi học tiếng TH có mà điên.

....vậy là mê TA dc trùi đó

....có nền tảng

....lên mạng vô Google Seach thử xem. .

...ra nheo nhóc thứ.

....làm 1 tour vòng wanh nước Anh xem.

....sẽ thik nó cho coi.

....rồi sẽ mơ một lần dc tới đó.

....rồi sẽ thấy chuyện học TA nó nhẹ nhàng hơn.

.......... ....nên ... coi chừng.

....nói thiệt là học cái vèo là xong

....sắp hết khoá TA ở trường ùi đó

.... đi đăng kí đi

.... có 1,2 cuốn luyện B ở Sp, có key lun.

....để ...đưa cho....

....ngày làm 1 đề thui.

....cứ hỏi rùi mới trả lời đó nha.

....lo DIEU wá mà

....nói là dể mà. ..

..có cuốn bí kíp .

...chỉ cần có động lực là hoc thui .

...cách tìm động lực

...nói....ùi đó .

...hay để đơn giản hơn

....là iu đại 1 thằng ku tây nào đi

....England hay Scotland OR Ireland j đó

....rùi tự nhiên...ko muốn cũng tự nguyện học àh

....chỉ khổ thân tui

............

....chưa ngủ đâu mà chúc

. ....wỷ. .

...thấy thương wá àh.

....HÔNG THÈM.

....thấy ghét.

....thui mà. .

... tớ bít ấy sẽ đọc và nghiền ngẫm suy nghĩ lại những dòng chữ này, tớ cất công gõ lại đấy, ko pải copy rùi đưa lên đâu, tớ chỉ đưa 1 phần trong cái "văn bản" chat chít của tụi mình.

cứ đọc và nghiên cứu kĩ đi nhưng đừng để lại comment hay quick comment jì nhá, bởi tớ thik thế và cũng tốt cho cả ấy. tớ cảm ơn ấy rất nhiều, wả như là lời ấy nói, tớ đã bị ấy truyền lửa cho mất tiêu rùi: "nói SỖ SÀNG là dụ người khác".

mai mốt chắc mẹ tớ sẽ cảm ơn ấy nhìu lắm. t

ớ hạnh phúc vì ấy là một người bạn tốt. và tớ muốn nói : " tớ iu ấy nhìu lắm" (đọc tới đây thì đừng có mà phổng cái mũi cà chua lên nghe. nhắn cho ấy nè, ấy phải để cho ng khác thể hiện sự wan tâm 1 tí nhé. chứ ấy cứ wan tâm tới ng khác mà ko để cho ngưòi ta có cơ hội wab tâm lại j hết. tớ hơi sến, chắc ấy đang cười sặc mũi vì sung sướng.hêhê. đọc xong thì mes cho tớ cái tin nha)

Tuesday, November 6, 2007

Entry for November 06, 2007

tôi hứa rằng sẽ cất nó đi, dấu thật kĩ, chôn thật sâu, nén thật chặt... vào một nơi ấm áp nhất, dịu dàng nhất đó là trong trái tim tôi - đó cũng là nơi mà chẳng cần lấy ra cũng có thể ngắm nhìn, có thể nâng niu, có thể chia sẻ và ít nhất thì cũng là để cười một mình.

vậy nên dù có chuyện j xảy ra đi nữa thì hãy cứ tin rằng tôi luôn ở bên cạnh bạn.

không bao jờ bỏ rơi bạn, tôi hứa là như thế.

Sunday, November 4, 2007

Entry for November 04, 2007

cái giấc mơ ấy, làm mình sợ. ko hiểu làm sao mà ấy lại đứng nhìn mình khi mình bị quái vật tấn công.

chưa bao h mơ mà thấy mình khóc nhiều và khóc to như thế.

cứ tưởng chỉ khóc trong mơ, ai dè tỉnh thì thấy gối ướt mềm..

và vẫn là bàn tay ấy đủ mạnh khoẻ để cứu mình và nhẹ nhàng vỗ về, an ủi.

chỉ có điều .............

Wednesday, October 31, 2007

Entry for October 31, 2007

để thực hiện cái chỉ thị và nghị quyết to đùng từ My Family là con gái thì phải biết nấu ăn, ko nhiều thì cũng phải ít để có thể "lấy chồng" và "giữ chồng". cứ bị chê là ko bít nấu ăn hoài kể cũng tức thiệt là tức và hum wa 1 wuyết tâm cao ngút trời đã bốc lên và dại dột nói với mọi người sẽ chiêu đãi cả nhà 1 bữa ra trò.

và cái món ruột mà mình thík và đã từng nấu 1 lần duy nhất mà ko thành công được đem ra thử nghiệm lại cho cả nhà. cái món bún riêu cua ấy , đã ăn tới cả nghìn lần, nghe thì có vẻ là dễ nhưng sự thực thì ko đơn giản tí nào.nằm ngẫm nghĩ, nghiên cứu học thuộc lòng công thức, nghìên tới nát cả sách ra mà sản phẩm theo tưởng tượng thì rất ngon nhưng hỡi ơi vấn đề ko hề đơn giản.

bận bù đầu với bao nhiêu là việc, vậy mà còn phải vật lộn với cái nồi bún riêu suốt cả buổi trưa. cho mọi người chờ dài cổ cuối cùng nồi bún cũng ra lò, hình thức thì thật hấp dẫn nhưng nội dung thì nêm đi nêm lại tới cả chục lần mới ổn. đổ thừa tại cái món này nó lắm thứ- mà thực ra nó lắm thứ linh tinh thiệt, lần sau có trổ tài làm món bún nấu sườn là nhanh nhất.

bà ngoại nấu ăn dc xếp vào loại giỏi, mẹ thì vinh dự đứng hạng khá, còn máy chị em thì.... hạng gà. thực ra thì cũng muốn học nấu ăn lắm ý chứ nhưng vì "hoàn cảnh khách wan nó xô đẩy" nên mới như thế. mà cũng khổ lắm cơ, mỗi lần học và thực tập 1 món mới hay sáng tác ra món nào đó là cứ bị cả nhà hoặc đám bạn ở chung ngăn cản. nếu ko bị ngăn cản thì có khi bây h là đồng nghiệp của anh Cook cũng nên.hix.

nhưng rút cục thì cuối bữa ăn cũng dc au ủi là "ko sao đâu mà", mai mốt học xong làm 1 khoá học nấu ăn. chuyện nhỏ. ngày xưa chị dâu lấy anh trai còn ko bít cắm cơm nữa là. cơ bản là có tinh thần ham học hỏi là tốt.

cả nhà bị "ép" mỗi người ăn 2 tô. chị H khen ngon mà mặt mũi ko tươi tỉnh cho lắm. ko sao. lần sau về thí ngiệm món khác. càng ngăn cản ta càng phát huy. đố mà chống lại.

Monday, October 29, 2007

Entry for October 30, 2007

ĐÂU CỨ PHẢI LÀ ANH EM RUỘT?

Anh hơn em tới 14 tuổi. anh em mình không cùng cha cùng mẹ sinh ra - là con chú con bác, nhưng cả 2 anh em mình cùng chắc 1 điều rằng: mình còn tình cảm thân thiết hơn anh em ruột nhiều. chẳng cái j có thể đo được tình cảm của anh em mình và cũng chẳng bao h có thể viết hết ra được nhưng hôm nay em viết mấy dòng viết để ghi lại thêm 1 dấu ấn đặc biệt của ngày hôm wa.

đối với em anh ko chỉ là 1 người anh trai mà còn giống như một người cha để em nép vào mỗi khi có chuyện buồn, một người bạn thân thiết để em có thể chia sẻ mọi chuỵên,... anh luôn lắng nghe và có lẽ cũng là người hiểu em nhất, có những điều anh em mình không bao h hỏi nhau vậy mà suy nghĩ và cách làm thì vẫn đúng y như nhau. để rùi bác thường nói rằng:"sao anh em bay giống nhau đến thế"?

nếu ko nói ra thì ko ai biết anh em mình ko phải là anh em ruột. đi đâu anh cũng mang em theo và giới thiệu em gái với mọi người. em tự hào, rất tự hào về anh để rùi mỗi khi nói về anh với bạn bè là tụi nó lại ganh tị và xúm xít hỏi anh có ngiu chưa? cũng may là anh có chị rùi chứ ko thì e lại khổ với lũ bạn. ấy vậy mà anh nhớ ko khi hồi em học năm nhất anh đưa em đi học, gặp nhỏ bạn em, biết là anh có gia đình rùi, vậy mà ngày nào nhỏ cũng xoắn xuýt hỏi em về anh và thậm chí là lại còn xuống nhà để nghía anh 1 chút cho đỡ ghiền.

ngày xưa, khi anh cưới chị dâu, em ghét và giận chị dâu trong 1 thời gian dài vì chị cướp mất anh của em làm cho e ko còn được nhõng nhẽo anh như ngày xưa nữa, cũng thật may, chị dâu là người tốt, bây h em cũng iu wý chị dâu như chị gái ruột của mình vậy.

anh bao dung và cao thượng. từ trước tới h em sai rất nhiều nhưng lúc nào anh cũng nhẹ nhàng đỡ em dậy và từng bước một dắt em đi. anh chiều em một cách bền bỉ mà chính em nhiều lúc cũng tự hỏi mìh rằng sao anh lại có thể thương và chiều em đến thế? vậy thì thử hỏi rằng làm sao mà em ko iu wý anh được chứ ?

anh dám đưa em vào khi gia đình gặp chuyện khủng hoảng về kinh tế. một mình anh đi làm nuôi 6 người mà em ko hề hay biết, vẫn cứ hồn nhiên xài sang và đi chơi khắp nơi.

anh tiết kiệm để mua cho em nhiều đồ đẹp mà em thík khi tủ đồ của em chật ních và có những thứ em chỉ mặc 1 lần.

anh chịu lạnh và vất vả khi tuần nào cũng chở em đi đi, về về VT-BR. em thích nhất là những lúc cuối tuần anh em mình đi về VT rất khuya và trở lại BR vào đầu tuần từ rất sớm, trời lạnh, em thường xuyên wên áo khoác, lúc ấy anh lại nhường em và em lại ôm anh ngủ 1 giấc ngon lành cho tới khi về tới nhà bên BR. lúc ấy anh lại chạy mấy chục cây số nữa để đi dạy còn em lại trùm mền ngủ khì tiếp.

người khuyên em đi học báo chí và làm hồ sơ cho em hông ai khác chính là anh. mình anh chống chọi với cả nhà để em học báo chí, lúc làm hồ sơ e mới chỉ thích sơ sơ chứ ko có ý định gắn bó, anh nói với mọi người là phập phồng lo cho em, chỉ sợ e ko thích và khi thấy e thực sự iu wý nghề báo anh mới thở phào nhẹ nhõm.

là khi em bắt đầu đi học trên thành phố, anh xin nghỉ dạy, suốt chặng đường anh dặn dò đủ thứ, còn em thì ngồỉ mơ tới cái cảnh được đi học, nhưng đến nơi làm hồ sơ, trường em lúc đó sau cơn mưa lại ko được quét dọn mọi thứ đều nhếch nhác trông thật kinh khủng và nhớ tới cái cảnh phải xa mọi người, một thân 1 mình em ,e khóc đòi về, ko học nữa. lúc ấy anh lại dỗ dành dắt em đi mua đồ và khi mọi thứ thật ổn định anh mới ra xe để về. công nhận anh thật là kiên nhẫn, nếu là em mà có đứa em như vậy chắc e bụp cho 1 cái

những cái nhỏ nhặt nhất như cuốn tập, cây viết hay chai dầu anh cũng lo cho em đầy đủ bởi anh bíêt em lúc nào cũng wên wên, nhớ nhớ, lúc nào anh cũng luôn miệng hỏi em có thiếu cái j ko? hàng ngày anh gọi điện lên hỏi em ăn uống như thế nào vì anh biết cái bệnh lười ăn của em, và cũng nhờ thế mà em ăn uống đầy đủ va tròn xoe như thế.

sinh nhật e bao h anh cũng là người chúc đầu tiên và cuối ngày thì bao h cũng là người chúc cuối cùng.

dắt em đi mọi hang cùng ngõ hẻm, ngó cái này, nếm thử cái kia, dắt em lang thang và là người luôn chờ cửa em về những khi em ham vui với bạn bè mà về khuya một chút.

anh trợn mắt lườm anh bạn của anh khi anh ấy có cử chỉ ko nhã nhặn với em, luôn bảo vệ em trước người lạ.

anh thường xuyên đi công tác và lần nào cũng có những món wà nhỏ xinh cho em, và nhiều khi không chỉ là của em mà còn cho bạn em nữa.

chẳng thể nào nói hết ra những tình cảm mà em dành cho anh, em bây giờ cũng khác xưa, không còn trẻ con nữa, nhưng cũng ko pải là người lớn, anh vẫn thường xuyên pải chịu những cái hâm hấp của em, vẫn lo lắng cho em từng bước một. ừh, anh nhỉ, có cần phải là anh em ruột đâu mà mình vẫn cứ tình cảm dạt dào, hơn là anh em ruột. có lúc em nghĩ, mai mốt có ku nào lỡ dại mà thương em thì pải trải wa một ban giám khảo hùng hậu của nhà mình và anh là một trong những vị giám khảo chủ chốt ấy.