Friday, May 30, 2008

Tù nhân :D




Em – tù nhân của máy tính và điện thoại. Một ngày không có 2 “chàng” này em ăn không ngon, ngủ không yên. Yêu 2 chàng như yêu bản thân mình. Hí.

Nhưng vì tương lai con em chúng ta bắt đầu từ ngày mai em sẽ li thân tạm thời với 1 trong 2 chàng. Em nghĩ rồi – chàng computer này tiêu tốn nhiều thời gian của em hơn nên em sẽ bỏ chàng ở lại – dù em biết rằng bệnh tương tư chàng trong em sẽ trầm trọng lắm

Thế nhé – 1 tuần sau khi lượng bài vở trong đầu em nó tỉ lệ thuận với cân nặng em sẽ trở về “bù khú” với chàng!!!

Ôi chàng ơi! Tù nhân suốt đời của chàng đi đây. Akak.



Thursday, May 29, 2008

Entry for May 29, 2008




Chính thức ở nhà 1 mình gần tuần nay. Mọi thứ gần như đảo lộn.

Tự ăn, tự ngủ, tự học bài, nói chuyện với cái tivi, máy tính và điện thoại … nhìn chung là BUỒN. Tình hình những ngày đầu hơi căng thẳng nhưng từ hôm qua đã bắt đầu đi vào quỹ đạo Các chiến hữu vẫn qua nhưng cấm bao h học dc chữ nào mà suốt ngày chỉ t8m, t8m và ….t8m.

Xương Cá hỏi: “Có sợ không?”. Có chứ, nhất là cái hôm cúp điện suýt khóc. Nhưng chỉ hôm đó thui còn những ngày khác thì bình thường vì đã có điện thoại và máy tính an ủi rồi. .

Sáng nay dậy sớm lắm, ra ban công thấy cái vườn rau xanh mướt, ú na ú nần quyết định tự thưởng cho mình 1 bữa cơm ngon. Chạy xuống mua cua, hôm nay chính thức nhìn thấy người ta xay cua 1 cách kĩ càng. Lắc lắc, lột mai, và khi con cua còn lổm ngổm bò đã bị cho vào cối xay nát như tương. Chắc ít con nào chết đau đớn như cua. Chẹp. Dù rằng trước đây mình đã tự tay giết gà (cách đây 3 năm gì đó) cắt hết tiết rồi mà nó vẫn còn chạy qua chạy lại trong bếp với cái đầu …lúc lỉu máu. Từ đó đến giờ đố ai bắt đc mình cầm dao thêm 1 lần nữa. Sợ tới già….

2 món: canh cua và thịt kho trứng. Vẫn thích cơm nát. Ăn nóng. Nghĩ rồi ngày mai ở nhà sẽ nấu cháo bát bảo. Lâu lắm rồi mới có lại cái thú tự phục vụ mình, ko biết được mấy ngày nữa đây

.

Dù sao cũng phải chiến đấu 1 tháng nữa mới thoát hết kiếp nạn này.

19:07 May 29, 2008




Ôi cái giấc mơ chiều nay, híhí, thích wớ đi. Khèkhè.

Lâu lắm rùi mới khó ngủ nhưng lại có giấc mơ đẹp như thế. (lãng mạn hơn trong film) Chẹp. Thế mà bị ông thu tiền rác đập cửa rầm rầm. Tức.

Làlála.

Wednesday, May 28, 2008

Đại ca

Anh – người bạn mà em rất yêu quý.

Anh – người truyền lửa cho em trong cái bộ môn KT khó nhai ấy

Anh – người bắt bẻ em từng lỗi nhỏ và suốt ngày đưa ra cái deadline để bắt em đúng hẹn.

Anh – không giống như những NB khác: Hiền lành chân chất và không bon chen, thậm chí người ta thấy khắc khổ.

Anh – người mà mỗi khi nhắc tới tên mọi người trong ngạch đều “ngưỡng mộ” và yêu quý.

Anh – người mà em luôn nghĩ sẽ đi đường vòng chẳng hạn như sẽ bay từ Đà Nẵng vào TP.HCM nhưng không bay thẳng mà phải qua nghía Hà Nội đã .
….
Em cũng chả biết anh bao nhiêu tuồi, chức vụ cụ thể là gì. Mỗi khi gặp anh hay chị KT luôn là công việc và công việc. Lắm lúc em mải chơi và chán nản, anh lại đưa ra cái đích để cho em ngắm tới, để cho em cố gắng.

Anh mới xạc em 1 trận vì cái tội “cù nhây”. Nhưng khi cái mặt em cười toe – có vẻ như là biết lỗi thì anh lại xí xóa. Các anh chị khác cũng nói “thương anh V nhất ở điểm này”.hì. (Chiều nay em lăn đùng ra khò 1 giấc tới tối báo hại cho các anh chị phải đợi và tất nhiên sếp giục như điên và người hứng cho em không ai khác chính là anh và chị KT. Khì, em xin lỗi và lần sau e hứa là sẽ tái phạm nữa đấy ạh)

Có 1 đại ca như anh thật là may phước cho em lắm lắm. Cảm ơn đại ca, đại ca hén!!!

Thursday, May 22, 2008

^^

Thương lắm!!!

Lúc đầu cái lí do không thuyết phục khiến em cảm thấy khó chịu nhưng khi biết rồi thì lặng cả người, đọc đi đọc lại những con chữ vẫn không tin vào mắt mình….

Bừng tỉnh khi điện thoại rung bần bật rơi cộp xuống nền nhà….

Con người “kì cục” – tạo cảm giác bình an cho người khác làm gì chứ. Có biết là càng như thế người khác càng lo không hả?

Mà bình thường thôi, phải không? Có chuyện gì làm cho chùn bước đâu!!!

Thương lắm cơ, dang tay ra ôm thật chặt nào….

PS: entry này chỉ dành riêng cho một người vì thế nếu có ai đọc được thì vui lòng ko comment nhé. Cảm ơn!

Wednesday, May 21, 2008

Bài học yêu thương




Một ngày tôi nhận ra rằng con người ta càng lớn càng phải học cách yêu thương!

Yêu thương những người thân xung quanh mình, yêu thương những người ngay bên cạnh, những người đã xa và cả những người chưa từng quen biết…

Yêu thương để mình nhẹ nhàng hơn không nhìn vào thói xấu, để những điều tốt đẹp che đi cái bản năng tự nhiên của con người, để rằng khi xa xôi ta vẫn nhớ về nhau với những điều ấm áp…

Có 1 câu chuyện nhỏ: nhà tuyển dụng hỏi 1 người: “Nếu anh/chị phải làm 1 phóng sự điều tra về người thân của mình, anh/ chị có làm không?”. Câu trả lời: “Có”. Và ngay lập tức out. Hết lòng vì công việc là một điều tốt nhưng tình cảm với người thân là tình cảm mang theo suốt cuộc đời mình.

Anh cũng dặn: “Nếu ai đó còn thái độ “chảnh” hoặc còn có những suy nghĩ trên thì ra đường gặp 1 người nào đó hãy bán đứng nó đi”. Nhưng tôi nghĩ đừng bán đứng cho ai đó mà hãy rũ bỏ, rũ thật mạnh cho nó không còn nơi bám rễ - dù thực sự đó là 1 điều khó khăn.

Từ câu chuyện, từ lời nói tôi bắt đầu cảm thấy quý cái nơi mình bắt đầu….

Hàng ngày tôi vẫn tiếp tục bài học mà suốt đời này học không bao giờ hết.

Kẻ thường xuyên học mà không thuộc bài - là tôi. Không thuộc bài vì ích kỷ, vì có khi cái tôi quá lớn chèn lấp những tình cảm hay vì ham chơi và lơ đễnh khiến cho gia đình, bạn bè, người …. phải buồn.

Bây giờ tôi lại tiếp tục bài học yêu thương.

Bài học khó khăn – nhưng sẽ học một cách nghiêm túc và chân thành….

Sunday, May 18, 2008

Nếu có 1 ngày....

Nếu có 1 ngày bỗng nhiên em biến mất thì người đầu tiên tìm em sẽ là ai nhỉ?

Nếu có 1 ngày bỗng nhiên em không muốn cười nữa, ai sẽ là người làm cho em thấy vui trở lại?

Nếu có 1 ngày em trở về với 2 bàn tay trắng, ai sẽ là người dắt tay em đi về phía trước?

Nếu có 1 ngày em bỗng thấy mình bơ vơ, ai sẽ kéo em vào lòng cho em cảm giác ấm áp bình yên?

Nếu có 1 ngày bỗng nhiên em mất trí nhớ tạm thời thì khi hồi phục, ai sẽ là người đầu tiên em nhớ tới?

Nếu có 1 ngày….

PS:Chỉ là giải tỏa thôi....