Friday, February 29, 2008

nhớ nhớ - quên quên




mình là người hay quên

có khi vừa nhận thẻ xe xong khoảng 5' sau đã không biết nó lưu lạc phương trời nào, có khi quên cả mớ giấy tờ quan trọng trên xe và mấy ngày sau mới phát hiên ra rằng đã mất, có khi quên mất rằng mình là người hạnh phúc hơn biết bao nhiêu người, có khi quên 1 người,...

mình là người nhớ dai

có khi nhớ chỉ 1 câu nói, 1 hành động mà mang theo trong suốt chặng đường đã đi qua, có khi nhớ từng dấu chấm, phẩy trong tin nhắn từ rất lâu rồi, có khi nhớ cả gương mặt 1 ai đó dù chỉ gặp 1 lần, có khi nhớ cả những cái tên những người bạn của bạn mà chưa 1 lần gặp mặt trong những mẩu chuyện chia sẻ vội vàng, có khi trong mơ cũng nhớ...

nhớ nhớ - quên quên là một phần trong con người, có khi nhớ, có khi quên, có khi giả vờ không nhớ, có khi quên thật rồi...

Ps: buổi chiều ngày 27 đẹp trời, 18h27' đọc tn thứ 227 của một người, nhận thẻ xe số 7049, nhưng mấy phút sau đã quên rằng mình chưa nhận thẻ xe, báo hại cho biết bao nhiêu người phải "chạy đôn chạy đáo, xất bất xang bang" giúp đỡ nhận lại cái xe. và bây giờ cái thẻ xe nó ở đây, nằm ngây ngô bên cạnh e máy chụp hình,hì.

Tuesday, February 26, 2008

nhầm!!!

669 dòng, đủ làm cho tôi cười ngặt nghẽo từ ngày hum qua cho tới lúc này và tôi chắc chắn sẽ còn cười mãi cho coi.

cái tội hay suy nghĩ lung tung cho nên nó mới đày đọa ấy như thế, tôi chưa thấy cái j phản khoa học và phi logic như thế (suy ngĩ của ấy - chả trách ấy đá lượt về môn lôgic,há há)

tôi thề sẽ làm cho cái dấu hỏi của ấy sẽ lớn bằng con khủng long cho ấy chừa cái bệnh suy nghĩ lung tung đi thì thôi. (thật tình nghĩ như vậy thì tội cho người ta lắm lắm ấy ạh, hì)

rất nhiều suy nghĩ của ấy đúng nhưng cái này thì sai bét.

Saturday, February 23, 2008

có khi nào!

chưa bao giờ e lại thèm nói chuyện, thèm được ngồi cạnh, thèm được nghe người khác nói, chỉ cần nghe thôi, thế là đủ..........

nợ 2 người bạn lời hứa sẽ checkmail trước tết nhưng 1 phần vì mải chơi, phần vì lời thách thức của mẹ khi mẹ và bé Dím cho rằng sẽ ko sống dc nếu thiếu net. vậy là quên lời hứa. đọc mail gửi lời chia buồn tới GNhân, rất xin lỗi vì đã ko checkmail để biết .....và mail của LN: đọc và suy nghĩ rất nhiều: xin KHO^NG THANH MINH vụ này, ai cũng có cách hiểu của riêng mình, dù bạn cho rằng tôi thế nào cũng dc, đó là cách suy nghĩ của mổi người nhỉ.

thật sự xúc động và đã khóc, một chút thôi ko biết tại mail hay tại cái bài hát buồn buồn. tại cả nhỏ P. vừa mới gặp đã khóc nấc lên làm ta lại sụt sịt theo. đi ra khỏi nhà dù bắt đầu khuya tới nhà của chủ nhân mấy cái mail trên. cả 2 đi vắng. hụt hẫng. nhắn 1 ng ol. Bận.

ngày mai lại bắt đầu với 1 lộ trình mới...

Wednesday, January 23, 2008

Phân thân

Nhặt nhạnh, dồn tất cả vào một góc, khoắng đảo thật mạnh. Có cuộn lại không nhỉ? Chắc chắn. Cắt ra, chẻ nhỏ ra, mang đi 1 phần. Tìm 1 thứ, à không tìm được nhiều hơn thì càng tốt. Để làm gì nhỉ, có lẽ là nên vẽ lại một lộ trình mới, chắc phải hi sinh nhiều thứ ít nhất là trong thời gian này.

Khờ khạo bước vào hành trình đi tìm lại 1 góc của chính mình, lặng lẽ và chầm chậm. Giống như đi vào trong hang sâu mà không có đuốc đành phải lần hồi, lò dò từng bước một bằng bản năng và ý thức. Sẽ mất thời gian, có thể là rất lâu nhưng vỡ ra nhiều thứ thì .....

Nên đi ngược hay đi xuôi? Xuôi hay ngược? Từ trứơc tới giờ đi xuôi tại sao bây giờ không thử 1 lần đi ngược? Đường nào là xuôi, đường nào là ngược? Điểm xuất phát từ đâu? Tam phương, tứ hướng biết đi hướng nào? Thôi thì nghe lời "thầy" ngược từ tim....

Lặng lẽ thu xếp hành trang đơn giản với 1 lát cắt. Sẽ không có bắt đầu và cũng không có kết thúc cụ thể. Chắc chỉ có thế mới sắp xếp được những bình yên và những bấn loạn trong lòng.

Trước đỏng đảnh, chọn lựa, mang theo cái tôi của...nghĩ hiểu ít sẽ tốt hơn. Nhập nhằng. Luống cuống...

Bây giờ, đặt chân vào một nếp nghĩ mới bắt đầu có cái nhìn thông cảm. Dùng 6 giác quan để hiểu cho rõ, kĩ và thông, chậm mà chắc. Cảm nhận giá trị từng giây phút đã và đang diễn ra, trái tim và tâm hồn thở đúng nhịp, để cho cái anh ninh nó thoát thai trong cái vồn vã, xô bồ....

Tìm được điều đầu tiên, tiếp tục "sống và yêu với điều mình nghĩ", dành hết cho gia đình, bạn bè...

Chậm, thật chậm thôi....

Tuesday, January 22, 2008

"cờ tây"




tôi sinh ra và lớn lên trong nền "văn hóa ẩm thực thịt chó". Ngay từ ngày bé đã từng chứng kiến cảnh người ta giết chó. Những chú chó nuôi trong nhà hôm trước còn ngoe nguẩy đuôi, hôm sau đã bị mang ra làm thịt. dần dần trái tim không còn chỗ cho những xót thương chó nữa mà tệ hơn - chính tôi đã từng ăn thịt chó (tất nhiên ko phải chó nhà).

nhà hầu như lúc nào cũng nuôi chó, đủ loại từ becgiê, foc, mặt khỉ, Bắc kinh... và chó ta. giờ vẫn còn nhớ mỗi con một tính. becgiê thik thit, foc anh thik bắp cải, foc em thik bánh wy, 4 mắt chỉ thik cơm chan canh,...em nào cũng iu nhưng iu nhất lại là 1 em VN chính gốc tên Whisper - tên cũng như chó thông minh, xinh đẹp, dịu dàng, chỉ ăn đồ ngon, đẹp, và làm xiếc rất tài. có người mang tới hơn chục triệu chỉ để đổi lấy em nó. em nó là mục tiêu của tất cả mọi chàng chó khác và tất nhiên là của cả người... đau lòng là một hôm chỉ sểnh Whisper ra chừng 5' mà Whisper đã đổi tên thành Bích La (ba lít) bởi nơi đây là "vùng bia bọt", đến giờ vẫn hi vọng em nó xinh đẹp thế thí có người sẽ nuôi tiếp.

đã lâu rồi khi biết "nhận thức" hơn thì "nói không với thịt chó". thấy thương con vật trung thành và gắn bó. có lần ra "Liên hiệp thịt chó Nhật Tân" (Hà Nội) thấy xe hơi ra vào nườm nượp, biển xanh, biển đỏ đậu hàng hàng lớp lớp trước những nhà hàng "cờ tây". từng xe chó lớn, nhỏ được chở vào, những con chó trong chuồng đau đáu nhìn ra ngoài không gian, vội quay đi không dám nhìn 1 lần nào nữa.

trung thành, gần gũi nhất với con người chính là chó. vậy mà người ta toàn gán cho loài chó những từ như chó đẻ, chó má, đồ chó...hay thành ngữ VN thì cũng ko ít như chó ngáp phải ruồi, chó già giữ xương....

hôm qua cô nấu thịt chó. bé em bệnh bắt buộc phải ăn, đóng cửa phòng lại mà vẫn ko chịu nổi phải xách xe đi ra ngoài, đến giờ vẫn thấy ghê ghê....

người VN mình vẫn tự hào có một nền "văn hóa ẩm thực thịt chó". nghĩ đi ngĩ lại vẫn chưa hiểu sao người ta mê thịt chó đến thế. người nước ngoài sang VN vẫn "kinh hãi" vì thịt chó. vậy có nên ăn thịt chó không nhỉ?

Sunday, January 20, 2008

hạ, thu, đông, xuân và...

trong tôi có 1 mùa thứ 5....

bạn tôi đã đi làm bảo: "mày cứ vớ vẩn làm gì có mùa thứ 5, nếu có thì đó là mùa làm ăn, mùa mà người ta kiếm tiền". bạn khác thì nói nếu có mùa thứ 5 thì đó là mùa của tuổi trẻ, của sáng tạo, của những ý tưởng bay cao. tôi và 1 người bạn khác cho rằng đó là mùa vọng yêu thương...nói xong tất cả đều quay lại phán 1 câu: "rồi tụi mày sẽ khổ".nhưng tôi thik cách suy nghĩ này hơn dù đôi khi trong tôi đã từng có những mảnh của những mùa thứ 5 khác....

mùa thứ 5, tôi đã gặp trên những nẻo đường mà tôi đã đi qua...tôi gặp ở ánh mắt dịu hiền của người ma-sơ hàng ngày chăm sóc cho những "đứa con tật nguyền" của mình. tôi gặp ở thầy Thích Chơn Quang không phải là khi thầy giảng đạo mà khi thầy cặm cụi dạy chữ cho học trò. tôi gặp ở bà cụ tóc bạc phơ móm mém vẫn hàng ngày bán hàng ở nhà thờ Đức Bà, tôi gặp ở những người bạn của tôi (có 1 người vừa thông báo cho tôi biết sẽ "trốn" gia đình đi Xuân Tình nguyện), tôi gặp hàng ngày ở những nẻo đường, những góc phố,....

sáng nay, tôi dậy sớm. trên chuyến xe bus đầu ngày suốt chặng đường dài chỉ có tôi và người phụ nữ ngồi cạnh. bà nắm tay dòm 1 hồi rồi nói: "con sẽ khổ nhưng con có nhiều phước". tôi cười và nói ko suy nghĩ: "sinh ra đã là khổ nhưng con thấy mình hạnh phúc". bất ngờ tôi và bà lại chung 1 điểm đến.

"trung tâm hôm nay mặc áo mới quá"- "mới sang sửa lại đó em" - "chị ơi! mùi gì..." - "đã nói là hôm nay e đừng xuống mà, mới xịt thuốc tiệt trùng hôm qua, chị còn chịu không nổi nữa nói gì em" - "thế còn đám con nít?" - "cũng phải chịu thôi chứ biết làm sao!"...cứ nghĩ là sẽ chia sẻ được ai ngờ ngược lại....

bé Bảo Châu vẫn khỏe mạnh và xinh xắn. còn chị của bé đã đến một miền yêu thương khác - nơi không có tiếng khóc chỉ có tiếng cười....nghe chị nói đang làm thủ tục cho bé làm con 1 gia đình người Úc...nghĩ mà buồn...nhưng lại hi vọng một cuộc sống khác mới hơn như Pax Thiên chẳng hạn.

đêm qua nằm mơ thấy mình biết bay, nhận hết phần không nên nhận về mình, bị mắng là "điên". tỉnh dậy quyết định sẽ hủy cuộc ăn chơi ở BD dù biết sẽ vui lắm lắm...

chả bao giờ hối hận về những việc mình đã làm và đang làm. nhọc nhằn trở về nhà dưới thời tiết hanh hanh. nhận tin nhắn yêu thương của chị " ...tràn ngập mùa yêu thương em nhỉ...". vâng, mùa yêu thương và hi vọng, yêu thương để có thêm ý tưởng, để có tuổi trẻ, để nuôi niềm đam mê.....

mùa nào cũng đầy tay là một ôm lấp lánh .....

Saturday, January 19, 2008

Nắng tháng giêng




nắng tháng giêng không giống với những tháng khác. nắng tháng giêng vàng và đẹp lắm, màu vàng mơ nguyên thủy. không rát bỏng như mùa hạ, không yếu ớt vàng vọt như mùa thu.

bảo tháng này là tháng chạp, sao cứ gọi là tháng giêng. không thik mùa đông, mùa đông xác xơ quá, mùa xuân mang ấm áp về bên, mùa xuân - mùa hạnh phúc.

đi giữa tháng giêng, nắng thênh thang nắng, phố phường đang rạo rưc đón xuân, đón chờ những mùa vọng yêu thương.

may mà có nắng, cảm thấy yêu hơn dù cái đầu vẫn còn ong ong, dù giấc ngủ chập chờn đêm qua, dù các bộ phận cảm thấy rời rạc như bắt vít ko chặt, nhất là cái hông mỗi bước đi một bước nhói - sản phẩm của rock và xe.

hôm nay phòng mình có nắng, chút xíu thôi, dù chỉ đủ cho mình ngắm nghía.

cuối tuần - lại còn ta với nồng nàn