Showing posts with label tảnmạn. Show all posts
Showing posts with label tảnmạn. Show all posts

Friday, April 25, 2008

Sài Gòn ngày tháng Tư




Sài Gòn ngày tháng Tư nắng rát bỏng da, chạy xe ngoài đường cố co người lại trốn nắng. Ngã tư đèn vàng, tăng ga chạy cố để tránh phải đứng đợi dưới cái nắng như thiêu như đốt. Thắng gấp khi thấy những em bé nhỏ thó đen nhẻm, chân trần, đầu không mũ nón chìa tay ra. Xe sau tông thẳng vậy là ngã xòe ra đường, cũng may chỉ chấn thương nhẹ phần mềm. Chia đi những đồng tiền cuối cùng. Không đủ nhiều nhưng lòng nhẹ tênh…

Sài Gòn ngày tháng Tư có những cơn mưa đỏng đảnh ào ạt đến rồi vội vàng đi. Có khi khiến cho người ta chả kịp mặc chiếc áo đi mưa vào người. Vừa ướt nhẹp như chuột lông xong, trời lại nắng chang chang ngay được. Bật cười khi ai đó quay qua, nhoẻn 1 cái cười…

Sài Gòn ngày tháng Tư có những con đường cùng 1 loại cây nhưng có cây lá xanh biếc, có cây lá lại vàng ươm. Lá vàng rụng xuống rơi dài con phố. Mới hiểu rằng cuộc sống có nhiều chiều có khi thế này có khi thế khác. Đâu phải đợi đến mùa thu mới thay áo cho mình….

Sài Gòn ngày tháng Tư gặp 1 tai nạn giữa lòng thành phố. Nạn nhân được những người xa lạ đưa đi cấp cứu. Chợt thấy, trong nhịp sống hối hả này, người ta vẫn dừng lại để giúp đỡ và sẻ chia cho những người không may mắn. Và cũng đủ để thấy rằng những phút giây được sống thật đáng quý biết chừng nào….

Sài Gòn ngày tháng Tư với 1 góc trái tim hơn 2 năm qua đã trao nhầm. Chua chát. Xen giữa những cái thực và ảo khi con người ta bộc lộ ra bản chất thực của mình. Vẫn không trách gì chỉ trách mình vì đã quá ….

Sài Gòn ngày tháng Tư gặp được người mà mình đã “đo ni đóng giầy” rằng là phải như thế nhưng cũng kịp nhận ra không phải của mình. Hạnh phúc khi bíết rằng cái mẫu ngược đời ấy cuối cùng cũng có. Chỉ cần thế thôi….

Sài Gòn ngày tháng Tư giữa bộn bề của những kế hoạch chưa thành, những dự định dở dang vẫn không ép con tim mình dừng lại. Yêu thương vô điều kiện để thấy tháng ngày rộng dài hơn, để có thể mỉm cười trước những thách thức vô chừng…

Sài Gòn ngày tháng Tư ….

Sunday, January 20, 2008

hạ, thu, đông, xuân và...

trong tôi có 1 mùa thứ 5....

bạn tôi đã đi làm bảo: "mày cứ vớ vẩn làm gì có mùa thứ 5, nếu có thì đó là mùa làm ăn, mùa mà người ta kiếm tiền". bạn khác thì nói nếu có mùa thứ 5 thì đó là mùa của tuổi trẻ, của sáng tạo, của những ý tưởng bay cao. tôi và 1 người bạn khác cho rằng đó là mùa vọng yêu thương...nói xong tất cả đều quay lại phán 1 câu: "rồi tụi mày sẽ khổ".nhưng tôi thik cách suy nghĩ này hơn dù đôi khi trong tôi đã từng có những mảnh của những mùa thứ 5 khác....

mùa thứ 5, tôi đã gặp trên những nẻo đường mà tôi đã đi qua...tôi gặp ở ánh mắt dịu hiền của người ma-sơ hàng ngày chăm sóc cho những "đứa con tật nguyền" của mình. tôi gặp ở thầy Thích Chơn Quang không phải là khi thầy giảng đạo mà khi thầy cặm cụi dạy chữ cho học trò. tôi gặp ở bà cụ tóc bạc phơ móm mém vẫn hàng ngày bán hàng ở nhà thờ Đức Bà, tôi gặp ở những người bạn của tôi (có 1 người vừa thông báo cho tôi biết sẽ "trốn" gia đình đi Xuân Tình nguyện), tôi gặp hàng ngày ở những nẻo đường, những góc phố,....

sáng nay, tôi dậy sớm. trên chuyến xe bus đầu ngày suốt chặng đường dài chỉ có tôi và người phụ nữ ngồi cạnh. bà nắm tay dòm 1 hồi rồi nói: "con sẽ khổ nhưng con có nhiều phước". tôi cười và nói ko suy nghĩ: "sinh ra đã là khổ nhưng con thấy mình hạnh phúc". bất ngờ tôi và bà lại chung 1 điểm đến.

"trung tâm hôm nay mặc áo mới quá"- "mới sang sửa lại đó em" - "chị ơi! mùi gì..." - "đã nói là hôm nay e đừng xuống mà, mới xịt thuốc tiệt trùng hôm qua, chị còn chịu không nổi nữa nói gì em" - "thế còn đám con nít?" - "cũng phải chịu thôi chứ biết làm sao!"...cứ nghĩ là sẽ chia sẻ được ai ngờ ngược lại....

bé Bảo Châu vẫn khỏe mạnh và xinh xắn. còn chị của bé đã đến một miền yêu thương khác - nơi không có tiếng khóc chỉ có tiếng cười....nghe chị nói đang làm thủ tục cho bé làm con 1 gia đình người Úc...nghĩ mà buồn...nhưng lại hi vọng một cuộc sống khác mới hơn như Pax Thiên chẳng hạn.

đêm qua nằm mơ thấy mình biết bay, nhận hết phần không nên nhận về mình, bị mắng là "điên". tỉnh dậy quyết định sẽ hủy cuộc ăn chơi ở BD dù biết sẽ vui lắm lắm...

chả bao giờ hối hận về những việc mình đã làm và đang làm. nhọc nhằn trở về nhà dưới thời tiết hanh hanh. nhận tin nhắn yêu thương của chị " ...tràn ngập mùa yêu thương em nhỉ...". vâng, mùa yêu thương và hi vọng, yêu thương để có thêm ý tưởng, để có tuổi trẻ, để nuôi niềm đam mê.....

mùa nào cũng đầy tay là một ôm lấp lánh .....