Friday, April 11, 2008

Entry gửi người tôi thương




Cái gì không là của mình thì hãy để nó là của người ta.

Cái gì đến lúc hết, cứ để nó hết thôi

Cái gì cần từ bỏ, hãy mạnh tay mà từ bỏ. Từ bỏ những thứ mà mình không làm được như người bạn với trái tim không có chỗ dành cho mình…Có thể nó gây tổn thương nhưng lớn rồi – ngại gì những vết xước xuyên qua da thịt, trái tim mình.

Nếu không thể có hoặc không làm được điều gì đó thì thôi đành gửi vào trong những giấc mơ.

Không buồn, không nghĩ nhé, bởi ngoài kia còn có nhiều bàn tay ấm nóng đang chìa ra, và nước mắt đã khô, hãy tự mình nắm lấy.

Vết xước trong tim nhờ hơi ấm sẽ lành….

Thursday, April 10, 2008

Một ngày như mọi ngày




Một ngày như mọi ngày, tôi nhận được những điều giản dị từ danh từ mang tên “tình bạn” để rồi mọi thứ tròn đầy.

Tròn đầy khiến cho tôi không thấy mệt mỏi khi phải đợi chờ, quên đi cái chân trẹo khớp đau điếng, quên đi quãng đường dài xa tút….

Trở về khi trường sắp tắt hết đèn, khi chỉ còn vài cái xe chơ vơ nơi bãi gửi, lần đầu tiên thấy trường mình cũng dài rộng thế.

Lúc này cảm thấy thoải mái, đã mở ra hướng đi mới cho mình dù chưa chắc chắn. Bắt đầu từ những điều nhỏ nhặt nhất, đi nhặt những viên gạch để xây nên cho mình 1 cái nền dù còn mông lung lắm.

Ngày rộng tháng dài mong cho những ngày tiếp theo ngày nào cũng như ngày hôm nay.

Và những người bạn trong trái tim tôi….

Tuesday, April 8, 2008

Vì một phút mơ màng




Hôm nay mát trời, sáng sớm nhận đưa em đi học, lòng phơi phới nên ra về quên….đội nón bảo hiểm. Và cái gì đến đã phải đến, chú cảnh sát giao thông đẹp lão ở ngã tư CH-HHT đã tút mình 1 phát. Cái lúc chú í thổi còi lòng tự hỏi lòng không biết chú í túm mình vì cái gì, thế nên tới đó cười tươi và chào chú í 1 câu lịch sự cực luôn

Chú này công nhận lịch sự chào lại và lại còn cười rạng rỡ hơn mình. Rồi chú hỏi: “Nón bảo hiểm đâu?” Lúc đó vẫn chưa nhớ ra là mình quên đội, vẫn hồn nhiên chỉ vào giỏ xe: “Dạ, đây!” – “Sao không đội?” – “Dạ, có mà, có ai mang mũ đi mà không đội hả chú?” (vẫn tự tin là mình có đội mới ghê chứ), thế nhưng sau khi chú ấy đưa ra bằng chứng rành rành cộng với cái trí nhớ chạy nhảy lung tung đã trở về khiến cho mình phải “xì” ra 150K oan uổng (nghe chú nói thế là còn ít vì xe mình hết hạn bảo hiểm – cái này chú ko tính, may thế). ôi nhưng mà 150K có nghĩa là 5 phần KFC, 30 li cà phê sữa, 75 li chè, 300 phần bánh tráng… trước cổng trường

Vì 1 phút mơ màng….

Sunday, April 6, 2008

Nhảm

Buổi sáng sau 1 hồi đánh vật với mấy cái món ăn và lê lết ở bệnh viện em mệt phờ. Về nhà leo 1 phát lên giường khò khí thế. Khổ. Cứ ngủ là mơ. Mà hôm nay lại còn tỉnh giấc mấy lần vì cái thằng nhóc hàng xóm mới 5-6 tuổi cứ hò hét suốt. Đã thế nó lại hét bằng tiếng Hàn mới tức chứ (vì em chả hiểu cái quái gì).

Tại nó mà mới sau 2h khò khò em đã tỉnh hẳn. Ở nhà mỗi mình chả có ai chơi ngoài cái máy tính và cái ti vi em nảy ra sáng kiến rủ đứa nào đó đi ăn nhưng khổ nỗi nhà đứa nào cũng xa (tại em xa trung tâm)nên chả đứa nào qua em cả. Mà thực ra lúc đó em cũng chẳng muốn gặp đứa nào. Cuối cùng 1 mình em dưới cái nắng chang chang (ko khẩu trang,ko bao tay nhá – điên thật) em đi siêu thị(Chả là mấy vị phụ huynh mí biếu xén í mà). Trời ơi, cái thời bão giá cứ tưởng dân tình phải hạn chế mua sắm ăn uống tí chứ. Thế mà cái siêu thị nó cứ như cái kho chứa đồ bị bão tấn công. Người ở đâu ra mà lắm thế, chen chúc mà mua và nhất là cái khoản tính tiền. Rồng rắn xếp hàng gần tiếng mới tới lượt em, hic, em đã tính bỏ cuộc giữa chừng vừa khỏi tốn xiền vừa đỡ tốn sức nhưng tiếc cái công lựa nãy giờ.

Hôm nay em điên lắm, điên từ sáng cho tới giờ, một đống công việc chất ngất, một loạt dự định dở dang, một vài thứ phải giải quyết vậy mà từ sáng tới giờ chả làm được cái quái gì ngoài chơi game và viết cái entry nhảm như chưa bao giờ được nhảm này.

Bây giờ em đang bừng bừng, giận lắm và cũng ...yêu lắm.

Ơ hơ, hôm nay là ngày 7, cái entry này đáng ra là của ngày hôm qua chứ. Nhảm.

Saturday, April 5, 2008

Nổ và Mít (Heo con và Heo Sữa)

"Mít Xinh này!

...., tối qua ngủ tao phải mở lớn đèn vì sợ ma quá. Ngủ từ 10 giờ tối cho tới 11 giờ trưa hôm sau. Khiếp đảm! Tranh thủ chat chít với mày tí. Híhí. Gìơ đau hết cả đầu vì ngủ nhiều quá. Sắp hết năm 4 rùi, hết làm sinh viên rùi. Tự dưng thấy bùn bùn, chán chán. Chả biết 1 mình tao ở đây sẽ sống ra sao, làm được gì, ở đâu và…lấy ai^_^.

Đấy, có những lúc khùng khùng điên điên như thế đấy. Bạn bè nhìn quanh nhiều lúc chả muốn chơi với ai, nhưng nghĩ bụng không lẽ lại chơi…1 mình. Thế là lại nhí nhố. Nhiều lúc, tao cũng thấy tao siêng dễ sợ, có lúc lại chả muốn làm gì nữa (như lúc này chẳng hạn). Tóm lại, tao là một đứa tốt bụng lắm đấy ^_^, nhưng tính khí và tâm trạng rất thất thường. Hay nghĩ vẩn vơ và nhiều lúc…chán sống. May được cái tính mê trai nên thấy đời đẹp đẽ hẳn. Hôhô.

Đấy, thay vì ngồi viết bài, tao lại khoái viết thư cho mày hơn. Đúng là đú đởn! Này, mà mày cũng linh tinh lắm nhá! Chẳng bít phân biệt tốt, xấu gì cả. Lớn rồi, chững chạc một tí, cứ nhí nhố thế thì đến bao giờ mới có người yêu? Hử?!?! Mà lại còn ham vui quá nữa. Hãm bớt lại 1 tí sẽ tốt hơn. Nhìn mày xinh gái đấy chứ, phải cái tội trẻ con quá. À, mà tao khoái nhất ở mày chính là sự nhiệt tình (nhiệt tình ăn chơi với bạn bè và nhiệt tình trong cả công việc.)

Công nhận, ngày xưa tao bon chen thật. Gìơ nghĩ lại thấy đúng là mình cứ làm khổ mình. Hôm nọ, tao mới gặp thằng T N, nó từ trên Đà Lạt xuống. Thấy cách nó nói chuyện lại nhớ tới tao ngày xưa. Hì. Đứa nào rồi cũng qua cái thời trẻ con, hiếu thắng ấy. Tao thấy, giúp đỡ người khác (tất nhiên phải là người tốt) vui hơn là cứ lo cạnh tranh với người ta. Vì rốt cục, sống là để vui vẻ chứ hơn thua nhau cái gì nào. Quan trọng nhất là mình phải thấy vui và thoải mái, mày nhỉ? Mít thúi nhỉ? Mà mày đừng nghĩ là tao đã lôi kéo mày vô... . Công sức của mày cả đó. Mày giúp tao nhiều lắm. Nếu mày không đi ... cùng với tao thì đố tao làm được gì. Đoàn kết là sống mà. Thui, ... Hìhì. Bye mày!"

Tôi đã từng không thích bạn lúc mà bạn "bon chen" như thế đấy. Tôi đã từng không thèm nói với bạn khi bạn cho rằng mình ... Tôi đã từng chỉ đọc lướt cái thư dài mà bạn kì cụi viết tay cả đêm cho tôi năm ngoái. Tôi đã từng chỉ biết nhận từ bạn mà không "cho" bạn được điều gì. Tôi đã từng không nhận ra hạnh phúc đang ở ngay cạnh tôi. Tôi đã từng và ngay lúc này vẫn đi theo cái viển vông chưa dừng lại được. Ngày hôm qua tôi tự hào vì tôi đã nói được 1 câu với tụi bạn về bạn"Nó là người rất tốt". Và tại bạn đấy, khiến tôi cả tối nay chảng làm được gì. Cảm ơn bạn nhé, cảm ơn những lúc như thế này để tôi có thể - một ngày nào đó - tôi dừng.

Friday, April 4, 2008

175 - 115




Bác đi bệnh viện. Trách nhiệm, quyền hạn và nghĩa vụ là qua chơi và nấu ăn 2 bữa cuối tuần. Nghe qua điện thoại nên thông tin nhiều khi nó bị nhiễu (chứ không phải tai…điếc). Viện 175 mà nghe thế quái nào mà lại ra 115. Khổ, “chèo đường lội phố” mon men những khu vực không kẹt xe thẳng tiến 115. Tay xách nách mang như đi … lồm cồm bò tới khoa tim mạch, mắt mở như 2 cái đèn pin tìm kiếm người nhà nhưng hỡi ôi, có thấy ai đâu. Alô 1 cú mí biết mình …nhầm( không gọi điện vì k muốn mọi người gọi mình là “Ngố Tàu” mãi, ặc – mà ngố thật - thế mới chết)

Lại chất đồ leo qua 175, nắng nóng kinh xì khủng. Thù cái bãi giữ xe 115, vì toàn cát làm mình chết dí tại đó thêm 15’. Tới 175 mừng húm, lần này thì làm sao mà chệch được. Sung sướng tột đỉnh. Lại vớ được 1 anh bác sĩ đẹp tờ rai quớ xách phụ đồ và đi cùng tới khoa tim mạch. Nghĩ bụng bảo đúng là trời thương, sáng xui xui 1 tí chứ bây giờ sao mà …hên thế. Cái bệnh viện 175 nó dài, đi bộ chân cẳng muốn rụng rời, may mà có người phụ nên xa 1 tí cũng chả sao. Cười mãn nguyện khi cái bảng khoa tim mạch hiện ra. Nhưng 5’ sau ngắn tũn cả mặt lại khi biết đây là khu quân đội, còn khu nhân dân thì xa tít mù khơi. Ơ hơ, anh đẹp tờ rai ấy đã đi đường nào, còn bà bác sĩ (lần này là bà) vì ai bảo khi nghe mình hỏi khu nhân dân ở đâu lại phang nguyên câu: “Ối trời, xa lắm, hơn cây số” (lẽ ra phải nói là gần chứ, hơn cây số nhằm nhò gì, ặc ặc), nghe xong muốn cấp cứu liền.

11h trưa mà bắt con người ta lội bộ gần như dọc cái đường Nguyễn Kiệm khủng khiếp ấy, cũng may mà có mấy cái cây bự bự, cả bệnh viện xa thế mà không có 1 cái xe nào (ước giờ có cái xe xờ kút tơ thôi). Đi trẹo chân rùi cũng phải tới cái chỗ cần đến, lọc cọc leo vào cái cầu thang máy có từ thời không tưởng tượng được bởi nó thích mở chứ không thích đóng cửa mới chết. Leo tới nơi phịch lên giường. Ôi cũng may mà chưa phải cấp cứu.

Làm 1 lèo cả mấy li nước chị hỏi:Mùng đâu – Mùng gì chị? – Mùng chị dặn em mua hồi sáng mà chị nhắn tin ấy – ôi trời, nguyên văn cái tin: “Em mua cho chi cai mung nho mau trang nha” lại dịch ra là “Em mua cho chị cái muỗng nhỏ màu trằng”. Ối trời, khổ thân con em, vào siêu thị tìm muốn đỏ con mắt mới tìm được cái muỗng hơi ưng í một tẹo, thì ra là rứa…

Mệt quá ngủ khì chỉ tỉnh dậy khi cô bên cạnh lay lay bảo: “Con nhấc cái chân khỏi …bụng cô được không? Má ới! người ta là bệnh nhân, lỡ người ta có làm sao,ặc…ngày hôm qua thì bà chị mình quăng cái chân ngang cổ cô ấy, hôm nay may mà mình tiến bộ hơn, ngang bụng thôi.

Đi bệnh viện thấy hay hay, ở ngoài có khi choảng nhau như chơi vậy mà khi vào bệnh viện thấy tình thương mến thương thía. Đồ ăn, tờ báo, li nước cũng chia nhau. Người ta tranh thủ hỏi han nhau từ tương lai, hiện tại cho tới quá khứ(từ thời cố cố cố nội luôn), nhiều chuyện thật nhưng có thể như thế sẽ bớt đi những ngày dài, bớt đi căn bệnh mà người ta đang phải gánh chịu….

Chỉ ước giá mà mình có thể chạy ngược – chạy xuôi 2 bệnh viện Sài Gòn – Hà Nội.

Tuesday, April 1, 2008

Vì đó là những lời nói dối ngọt ngào









Tuesday April 1, 2008 - 11:16pm (ICT)