Sunday, March 9, 2008

Chế




"Chế ơi, Chế để em giúp cho."

"Sao Chế liều vậy, dám tới nơi mà hổng quen biết ai"

"Chế để tóc dài đẹp hơn là cột đó"

"Àh, em biết rồi, Chế vẫn còn "mình ên""

Ban đầu ko thik cái cách xưng hô "Chế - em" ấy thấy nó hơi kì kì. Nhưng chính cái cười thân thiện, nhiệt tình ấy của em mà "Chế" thấy có cảm tình và nó đủ sức níu "Chế" phải dừng chân.

Dù mấy ngày ngắn ngủi nhưng "Chế" đã học được nhiều điều từ chính em và "Chế" thấy mình lớn hơn 1 chút.

Và sẽ chẳng còn ngạc nhiên khi có ai đó xưng hô với mình 2 tiếng "Chế - em"

PS: nhớ 8/3 tròn đầy, nhận1 tin nhắn "trách nhiệm, quyền hạn và nghĩa vụ" của ngày 9/3

Wednesday, March 5, 2008

Bố




Bố ơi, con ếch nó ăn con gì vậy bố? – Nó ăn con côn trùng con à!”

“Thế thì con sẽ đi bắt hết côn trùng về nuôi bố nhé, để con ếch nó khỏi ăn. – Vậy con ếch nó không có đồ ăn, nó chết mất!”

“Cho nó ăn lá cây, bố ạ! – Xí này, con rắn nó lại ăn con ếch đấy!”

“Thế thì mình đi bắt tiếp con ếch về nuôi, bố đi bắt cùng con bố nhé, con sẽ rủ bạn con cùng đi nữa. – Xí ơi, con đại bàng nó ăn con rắn đấy!”

“Mình lại nuôi con rắn….ơ nhưng mà con sợ con rắn lắm, con rắn nó cắn con lúc bố không có ở đó thì sao?”

…. “Bố ơi mình chỉ nuôi mấy con hiền hiền thôi, hiền hiền như “bố” ấy, con chỉ yêu bố thôi…”

Hôm qua, bố kể lại cho con nghe câu chuyện của bố con mình khi con 5 tuổi, 5 tuổi con ngây ngô, con chả nhớ gì nhiều, bố bảo lúc đó con chả biết con côn trùng là con gì, chỉ biết rằng đó là 1 con be bé bị con ếch lớn hơn ăn thịt mà thôi. Con hiểu rằng chính bố đã truyền cho con tình yêu thương các loài vật để rồi lớn lên con biết yêu thương.

Bố bảo mỗi ngày sẽ kể cho con nghe 1 câu chuyện khi chị em con còn bé, con biết bố mẹ có mấy cuốn sách “gia bảo” ghi chép lại tất cả những câu chuyện “đặc biệt” của chị em con, nhưng chúng con chưa từng 1 lần được đọc nó. Không sao bố nhỉ, nghe kể có khi còn thích hơn được đọc nó nhiều phải không bố.

Cuối tháng 3 này sẽ có sự kiện trọng đại, ĐƯỢC hay NGÃ sẽ là lần quyết định này. Chưa bao giờ con lại có niềm tin lớn như thế, con tin rằng mọi chuyện sẽ suôn sẻ, sẽ như lần bố đón con đến cuộc sống này.

Monday, March 3, 2008

cho một ngày đẹp trời!




Buổi sáng trong lành. Lâng lâng với cái không khí se lạnh, dịu dàng với nắng sớm ngọt ngào, hít hà làn gió mang theo hương ngọc lan từ xa thổi lại, ngắm nhìn khu chung cư - 1 Hà Nội trong tôi giữa Sài Gòn (H từng nói sao mà giống HN thế?)

chở bé Tiên đi học, con bé líu lo, ta như tìm lại được tuổi thơ nhẹ nhàng. "Tiên ơi, hun tạm biệt chị cái nào?", chẳng ngờ con bé òa khóc thật to ngay cổng trường: "Chiều chị về sớm với em, chị nhé!"

Qua rước bạn đi học, người mơ mơ, chạy thật chậm để có thể hít hà mùi sapoche của cô bán hàng xinh xinh, mùi phở, mùi thịt nướng,...dù ngày khác chả thích bao giờ. Hôm nay, bỗng dưng nhìn bạn lâu lâu (2') thấy bạn mình sao mà xinh và đáng yêu thế (lần đầu tiên nhìn bạn xõa tóc í mừh).

Đường tới trường hôm nay sao quen mà lạ, mỉm cười, miên man với những suy nghĩ và những mẩu chuyện để rồi liên tục xe mình "kiss" xe người khác, cái mặt bỗng nhiên "ngây thơ" lạ, cười ngây ngô gật đầu xin lỗi người ta.

Những gương mặt bạn bè đã quá đỗi thân quen, giỡn giỡn với người này, chọc chọc người kia, la hét rượt nhau chí chóe, cái miệng lại hoạt động hết công suất. Một người bạn đã lâu rồi không xuất hiện, ta ngồi cạnh: "TQ ơi, chụp với T tấm hình nào!" người bạn chưa hết ngỡ ngàng, mặt ta vẫn "hồn nhiên", và hình thật là đẹp. Nhảy nhót trong lớp, hết chỗ này đến chỗ kia, lúc này lại ao ước "giá như ngày nào cũng tới lớp". Ôi sao thấy yêu lớp mình.

Bữa cơm tối sao ngon lạ lùng, dù muộn cô vẫn chờ về ăn cơm cùng, nghe tin giá vàng xuống, hix, đỡ tiếc chiếc vòng tai đã bị mất hôm qua, cô bảo lớn rồi phải quyết định tương lai

Thấy sao yêu thế dù đường hôm nay rất đông, dù đêm qua là một đêm thức trắng,...Một điều gì đó bồng bềnh, tim đập những nhịp đập rộn ràng hơn, tự nhiên thấy mình trở nên yều đuối lạ lùng và muốn thốt ra một điều gì đó, bỗng dưng cầm điện thoại nhẹ nhàng nhắn 1 tin reply cho kẻ phá bĩnh suốt tuần qua không kể ngày đêm, muốn ngồi cạnh 1 ai đó, nghe 1 bản nhạc dìu dặt vu vơ...

....Và mong giây phút này đừng trôi qua....

Sunday, March 2, 2008

Ngày xưa xa xôi




Ngày xưa xa xôi

Ngày xưa Sao gặp # trong một chiều nắng kết hoa vàng trải khắp nhân gian

Ngày xưa chẳng thể hái sao trời, Sao mang nắng về làm quà , nắng dịu dàng, nhẹ nhàng, lấp lánh đong đầy trong đôi mắt #

Ngày xưa Sao chở # đi trên những con phố nắng, nắng soi bóng mình, nắng cười với 2 kẻ ngây ngô

Ngày xưa # là hạt cát, hạt cát không biết nói lời hay, hạt cát chỉ biết lắng nghe và chia sẻ, gửi niềm yêu thương qua hoa nắng cuối thu

Ngày xưa Sao như cánh chim bay về vùng trời ước vọng, # ở lại chông chênh, nắng hoa kết thành mưa khóc cho # trong mối tình đầu

Ngày xưa xa xôi…

PS: nhân 1 chuyện không đầu không cuối, nhân 1 giấc mơ đêm qua, nhân câu chuyện tỉ tê với H, nhân 1 cuộc điện thoại không chờ đợi, …

Friday, February 29, 2008

nhớ nhớ - quên quên




mình là người hay quên

có khi vừa nhận thẻ xe xong khoảng 5' sau đã không biết nó lưu lạc phương trời nào, có khi quên cả mớ giấy tờ quan trọng trên xe và mấy ngày sau mới phát hiên ra rằng đã mất, có khi quên mất rằng mình là người hạnh phúc hơn biết bao nhiêu người, có khi quên 1 người,...

mình là người nhớ dai

có khi nhớ chỉ 1 câu nói, 1 hành động mà mang theo trong suốt chặng đường đã đi qua, có khi nhớ từng dấu chấm, phẩy trong tin nhắn từ rất lâu rồi, có khi nhớ cả gương mặt 1 ai đó dù chỉ gặp 1 lần, có khi nhớ cả những cái tên những người bạn của bạn mà chưa 1 lần gặp mặt trong những mẩu chuyện chia sẻ vội vàng, có khi trong mơ cũng nhớ...

nhớ nhớ - quên quên là một phần trong con người, có khi nhớ, có khi quên, có khi giả vờ không nhớ, có khi quên thật rồi...

Ps: buổi chiều ngày 27 đẹp trời, 18h27' đọc tn thứ 227 của một người, nhận thẻ xe số 7049, nhưng mấy phút sau đã quên rằng mình chưa nhận thẻ xe, báo hại cho biết bao nhiêu người phải "chạy đôn chạy đáo, xất bất xang bang" giúp đỡ nhận lại cái xe. và bây giờ cái thẻ xe nó ở đây, nằm ngây ngô bên cạnh e máy chụp hình,hì.

Tuesday, February 26, 2008

nhầm!!!

669 dòng, đủ làm cho tôi cười ngặt nghẽo từ ngày hum qua cho tới lúc này và tôi chắc chắn sẽ còn cười mãi cho coi.

cái tội hay suy nghĩ lung tung cho nên nó mới đày đọa ấy như thế, tôi chưa thấy cái j phản khoa học và phi logic như thế (suy ngĩ của ấy - chả trách ấy đá lượt về môn lôgic,há há)

tôi thề sẽ làm cho cái dấu hỏi của ấy sẽ lớn bằng con khủng long cho ấy chừa cái bệnh suy nghĩ lung tung đi thì thôi. (thật tình nghĩ như vậy thì tội cho người ta lắm lắm ấy ạh, hì)

rất nhiều suy nghĩ của ấy đúng nhưng cái này thì sai bét.

Saturday, February 23, 2008

có khi nào!

chưa bao giờ e lại thèm nói chuyện, thèm được ngồi cạnh, thèm được nghe người khác nói, chỉ cần nghe thôi, thế là đủ..........

nợ 2 người bạn lời hứa sẽ checkmail trước tết nhưng 1 phần vì mải chơi, phần vì lời thách thức của mẹ khi mẹ và bé Dím cho rằng sẽ ko sống dc nếu thiếu net. vậy là quên lời hứa. đọc mail gửi lời chia buồn tới GNhân, rất xin lỗi vì đã ko checkmail để biết .....và mail của LN: đọc và suy nghĩ rất nhiều: xin KHO^NG THANH MINH vụ này, ai cũng có cách hiểu của riêng mình, dù bạn cho rằng tôi thế nào cũng dc, đó là cách suy nghĩ của mổi người nhỉ.

thật sự xúc động và đã khóc, một chút thôi ko biết tại mail hay tại cái bài hát buồn buồn. tại cả nhỏ P. vừa mới gặp đã khóc nấc lên làm ta lại sụt sịt theo. đi ra khỏi nhà dù bắt đầu khuya tới nhà của chủ nhân mấy cái mail trên. cả 2 đi vắng. hụt hẫng. nhắn 1 ng ol. Bận.

ngày mai lại bắt đầu với 1 lộ trình mới...