Monday, March 3, 2008

cho một ngày đẹp trời!




Buổi sáng trong lành. Lâng lâng với cái không khí se lạnh, dịu dàng với nắng sớm ngọt ngào, hít hà làn gió mang theo hương ngọc lan từ xa thổi lại, ngắm nhìn khu chung cư - 1 Hà Nội trong tôi giữa Sài Gòn (H từng nói sao mà giống HN thế?)

chở bé Tiên đi học, con bé líu lo, ta như tìm lại được tuổi thơ nhẹ nhàng. "Tiên ơi, hun tạm biệt chị cái nào?", chẳng ngờ con bé òa khóc thật to ngay cổng trường: "Chiều chị về sớm với em, chị nhé!"

Qua rước bạn đi học, người mơ mơ, chạy thật chậm để có thể hít hà mùi sapoche của cô bán hàng xinh xinh, mùi phở, mùi thịt nướng,...dù ngày khác chả thích bao giờ. Hôm nay, bỗng dưng nhìn bạn lâu lâu (2') thấy bạn mình sao mà xinh và đáng yêu thế (lần đầu tiên nhìn bạn xõa tóc í mừh).

Đường tới trường hôm nay sao quen mà lạ, mỉm cười, miên man với những suy nghĩ và những mẩu chuyện để rồi liên tục xe mình "kiss" xe người khác, cái mặt bỗng nhiên "ngây thơ" lạ, cười ngây ngô gật đầu xin lỗi người ta.

Những gương mặt bạn bè đã quá đỗi thân quen, giỡn giỡn với người này, chọc chọc người kia, la hét rượt nhau chí chóe, cái miệng lại hoạt động hết công suất. Một người bạn đã lâu rồi không xuất hiện, ta ngồi cạnh: "TQ ơi, chụp với T tấm hình nào!" người bạn chưa hết ngỡ ngàng, mặt ta vẫn "hồn nhiên", và hình thật là đẹp. Nhảy nhót trong lớp, hết chỗ này đến chỗ kia, lúc này lại ao ước "giá như ngày nào cũng tới lớp". Ôi sao thấy yêu lớp mình.

Bữa cơm tối sao ngon lạ lùng, dù muộn cô vẫn chờ về ăn cơm cùng, nghe tin giá vàng xuống, hix, đỡ tiếc chiếc vòng tai đã bị mất hôm qua, cô bảo lớn rồi phải quyết định tương lai

Thấy sao yêu thế dù đường hôm nay rất đông, dù đêm qua là một đêm thức trắng,...Một điều gì đó bồng bềnh, tim đập những nhịp đập rộn ràng hơn, tự nhiên thấy mình trở nên yều đuối lạ lùng và muốn thốt ra một điều gì đó, bỗng dưng cầm điện thoại nhẹ nhàng nhắn 1 tin reply cho kẻ phá bĩnh suốt tuần qua không kể ngày đêm, muốn ngồi cạnh 1 ai đó, nghe 1 bản nhạc dìu dặt vu vơ...

....Và mong giây phút này đừng trôi qua....

Sunday, March 2, 2008

Ngày xưa xa xôi




Ngày xưa xa xôi

Ngày xưa Sao gặp # trong một chiều nắng kết hoa vàng trải khắp nhân gian

Ngày xưa chẳng thể hái sao trời, Sao mang nắng về làm quà , nắng dịu dàng, nhẹ nhàng, lấp lánh đong đầy trong đôi mắt #

Ngày xưa Sao chở # đi trên những con phố nắng, nắng soi bóng mình, nắng cười với 2 kẻ ngây ngô

Ngày xưa # là hạt cát, hạt cát không biết nói lời hay, hạt cát chỉ biết lắng nghe và chia sẻ, gửi niềm yêu thương qua hoa nắng cuối thu

Ngày xưa Sao như cánh chim bay về vùng trời ước vọng, # ở lại chông chênh, nắng hoa kết thành mưa khóc cho # trong mối tình đầu

Ngày xưa xa xôi…

PS: nhân 1 chuyện không đầu không cuối, nhân 1 giấc mơ đêm qua, nhân câu chuyện tỉ tê với H, nhân 1 cuộc điện thoại không chờ đợi, …

Friday, February 29, 2008

nhớ nhớ - quên quên




mình là người hay quên

có khi vừa nhận thẻ xe xong khoảng 5' sau đã không biết nó lưu lạc phương trời nào, có khi quên cả mớ giấy tờ quan trọng trên xe và mấy ngày sau mới phát hiên ra rằng đã mất, có khi quên mất rằng mình là người hạnh phúc hơn biết bao nhiêu người, có khi quên 1 người,...

mình là người nhớ dai

có khi nhớ chỉ 1 câu nói, 1 hành động mà mang theo trong suốt chặng đường đã đi qua, có khi nhớ từng dấu chấm, phẩy trong tin nhắn từ rất lâu rồi, có khi nhớ cả gương mặt 1 ai đó dù chỉ gặp 1 lần, có khi nhớ cả những cái tên những người bạn của bạn mà chưa 1 lần gặp mặt trong những mẩu chuyện chia sẻ vội vàng, có khi trong mơ cũng nhớ...

nhớ nhớ - quên quên là một phần trong con người, có khi nhớ, có khi quên, có khi giả vờ không nhớ, có khi quên thật rồi...

Ps: buổi chiều ngày 27 đẹp trời, 18h27' đọc tn thứ 227 của một người, nhận thẻ xe số 7049, nhưng mấy phút sau đã quên rằng mình chưa nhận thẻ xe, báo hại cho biết bao nhiêu người phải "chạy đôn chạy đáo, xất bất xang bang" giúp đỡ nhận lại cái xe. và bây giờ cái thẻ xe nó ở đây, nằm ngây ngô bên cạnh e máy chụp hình,hì.

Tuesday, February 26, 2008

nhầm!!!

669 dòng, đủ làm cho tôi cười ngặt nghẽo từ ngày hum qua cho tới lúc này và tôi chắc chắn sẽ còn cười mãi cho coi.

cái tội hay suy nghĩ lung tung cho nên nó mới đày đọa ấy như thế, tôi chưa thấy cái j phản khoa học và phi logic như thế (suy ngĩ của ấy - chả trách ấy đá lượt về môn lôgic,há há)

tôi thề sẽ làm cho cái dấu hỏi của ấy sẽ lớn bằng con khủng long cho ấy chừa cái bệnh suy nghĩ lung tung đi thì thôi. (thật tình nghĩ như vậy thì tội cho người ta lắm lắm ấy ạh, hì)

rất nhiều suy nghĩ của ấy đúng nhưng cái này thì sai bét.

Saturday, February 23, 2008

có khi nào!

chưa bao giờ e lại thèm nói chuyện, thèm được ngồi cạnh, thèm được nghe người khác nói, chỉ cần nghe thôi, thế là đủ..........

nợ 2 người bạn lời hứa sẽ checkmail trước tết nhưng 1 phần vì mải chơi, phần vì lời thách thức của mẹ khi mẹ và bé Dím cho rằng sẽ ko sống dc nếu thiếu net. vậy là quên lời hứa. đọc mail gửi lời chia buồn tới GNhân, rất xin lỗi vì đã ko checkmail để biết .....và mail của LN: đọc và suy nghĩ rất nhiều: xin KHO^NG THANH MINH vụ này, ai cũng có cách hiểu của riêng mình, dù bạn cho rằng tôi thế nào cũng dc, đó là cách suy nghĩ của mổi người nhỉ.

thật sự xúc động và đã khóc, một chút thôi ko biết tại mail hay tại cái bài hát buồn buồn. tại cả nhỏ P. vừa mới gặp đã khóc nấc lên làm ta lại sụt sịt theo. đi ra khỏi nhà dù bắt đầu khuya tới nhà của chủ nhân mấy cái mail trên. cả 2 đi vắng. hụt hẫng. nhắn 1 ng ol. Bận.

ngày mai lại bắt đầu với 1 lộ trình mới...

Wednesday, January 23, 2008

Phân thân

Nhặt nhạnh, dồn tất cả vào một góc, khoắng đảo thật mạnh. Có cuộn lại không nhỉ? Chắc chắn. Cắt ra, chẻ nhỏ ra, mang đi 1 phần. Tìm 1 thứ, à không tìm được nhiều hơn thì càng tốt. Để làm gì nhỉ, có lẽ là nên vẽ lại một lộ trình mới, chắc phải hi sinh nhiều thứ ít nhất là trong thời gian này.

Khờ khạo bước vào hành trình đi tìm lại 1 góc của chính mình, lặng lẽ và chầm chậm. Giống như đi vào trong hang sâu mà không có đuốc đành phải lần hồi, lò dò từng bước một bằng bản năng và ý thức. Sẽ mất thời gian, có thể là rất lâu nhưng vỡ ra nhiều thứ thì .....

Nên đi ngược hay đi xuôi? Xuôi hay ngược? Từ trứơc tới giờ đi xuôi tại sao bây giờ không thử 1 lần đi ngược? Đường nào là xuôi, đường nào là ngược? Điểm xuất phát từ đâu? Tam phương, tứ hướng biết đi hướng nào? Thôi thì nghe lời "thầy" ngược từ tim....

Lặng lẽ thu xếp hành trang đơn giản với 1 lát cắt. Sẽ không có bắt đầu và cũng không có kết thúc cụ thể. Chắc chỉ có thế mới sắp xếp được những bình yên và những bấn loạn trong lòng.

Trước đỏng đảnh, chọn lựa, mang theo cái tôi của...nghĩ hiểu ít sẽ tốt hơn. Nhập nhằng. Luống cuống...

Bây giờ, đặt chân vào một nếp nghĩ mới bắt đầu có cái nhìn thông cảm. Dùng 6 giác quan để hiểu cho rõ, kĩ và thông, chậm mà chắc. Cảm nhận giá trị từng giây phút đã và đang diễn ra, trái tim và tâm hồn thở đúng nhịp, để cho cái anh ninh nó thoát thai trong cái vồn vã, xô bồ....

Tìm được điều đầu tiên, tiếp tục "sống và yêu với điều mình nghĩ", dành hết cho gia đình, bạn bè...

Chậm, thật chậm thôi....

Tuesday, January 22, 2008

"cờ tây"




tôi sinh ra và lớn lên trong nền "văn hóa ẩm thực thịt chó". Ngay từ ngày bé đã từng chứng kiến cảnh người ta giết chó. Những chú chó nuôi trong nhà hôm trước còn ngoe nguẩy đuôi, hôm sau đã bị mang ra làm thịt. dần dần trái tim không còn chỗ cho những xót thương chó nữa mà tệ hơn - chính tôi đã từng ăn thịt chó (tất nhiên ko phải chó nhà).

nhà hầu như lúc nào cũng nuôi chó, đủ loại từ becgiê, foc, mặt khỉ, Bắc kinh... và chó ta. giờ vẫn còn nhớ mỗi con một tính. becgiê thik thit, foc anh thik bắp cải, foc em thik bánh wy, 4 mắt chỉ thik cơm chan canh,...em nào cũng iu nhưng iu nhất lại là 1 em VN chính gốc tên Whisper - tên cũng như chó thông minh, xinh đẹp, dịu dàng, chỉ ăn đồ ngon, đẹp, và làm xiếc rất tài. có người mang tới hơn chục triệu chỉ để đổi lấy em nó. em nó là mục tiêu của tất cả mọi chàng chó khác và tất nhiên là của cả người... đau lòng là một hôm chỉ sểnh Whisper ra chừng 5' mà Whisper đã đổi tên thành Bích La (ba lít) bởi nơi đây là "vùng bia bọt", đến giờ vẫn hi vọng em nó xinh đẹp thế thí có người sẽ nuôi tiếp.

đã lâu rồi khi biết "nhận thức" hơn thì "nói không với thịt chó". thấy thương con vật trung thành và gắn bó. có lần ra "Liên hiệp thịt chó Nhật Tân" (Hà Nội) thấy xe hơi ra vào nườm nượp, biển xanh, biển đỏ đậu hàng hàng lớp lớp trước những nhà hàng "cờ tây". từng xe chó lớn, nhỏ được chở vào, những con chó trong chuồng đau đáu nhìn ra ngoài không gian, vội quay đi không dám nhìn 1 lần nào nữa.

trung thành, gần gũi nhất với con người chính là chó. vậy mà người ta toàn gán cho loài chó những từ như chó đẻ, chó má, đồ chó...hay thành ngữ VN thì cũng ko ít như chó ngáp phải ruồi, chó già giữ xương....

hôm qua cô nấu thịt chó. bé em bệnh bắt buộc phải ăn, đóng cửa phòng lại mà vẫn ko chịu nổi phải xách xe đi ra ngoài, đến giờ vẫn thấy ghê ghê....

người VN mình vẫn tự hào có một nền "văn hóa ẩm thực thịt chó". nghĩ đi ngĩ lại vẫn chưa hiểu sao người ta mê thịt chó đến thế. người nước ngoài sang VN vẫn "kinh hãi" vì thịt chó. vậy có nên ăn thịt chó không nhỉ?