Saturday, October 27, 2007

Entry for October 27, 2007

cuối cùng tất cả vì 1 lí do duy nhất là ham hố, theo như lời bạn Tuyết thì là : " ngựa, chịu ko nổi". ham hố để rùi, vào sân đá banh được 10 p phải ra vì đau wá, sản phẩm hiện tại là 1 vết bầm tím nơi cổ chân xinh đẹp. có 10 p mà pải trả giá như vậy thì hơi bị đau đớn. tuy nhiên cái bù lại là vui hết chỗ nói,3 tiếng buổi trưa hát hò, chiều đá banh cười bể bụng, tối đi ăn cũng bể bụng lần 2, có thể vì thế mà đi ăn "đậu phộng đường" tới tận quận 12. nhà ở đầu đường Cộng Hoà, mải nghe nhạc, miệng thì chóp chép nên mới lạc tới khủng khiếp như vậy, cứ thế mà đi ko hề chú ý j hết.tới khi giật mình thì mọi chuyện đã rùi, rõ khổ.

Saturday, October 20, 2007

Entry for October 20, 2007

ko chỉ là ngày 20 - 10 mà đối với mình ngày nào cũng vui như vậy, nhưng 20-10 thì có đặc biệt hơn 1 chút. buổi sáng lò dò tới trường oánh nhau 1 trận tơi bời với chồng iu, công nhận là chồng khoẻ thiệt, học võ có khác, cỡ mìh mà còn mém thua thì ko bít những e khác mà oánh nhau với chồng chắc là tơi bời hoa lá.

buổi sáng vui thật vui, thấy lớp ngày càng gắn bó, ai cũng xích lại gần nhau hơn, cái miệng mình dạo này lại hoạt động hết công suất, chả trách viêm họng woài mà ko khỏi. cười, nói, hát hoài mà ko thấy mệt. buổi chiều lang thang hết từ chỗ nọ tới chỗ kia, về tới nhà đúng mem 9h, bơ phờ nhưng cũng pải online 1 chút để chia sẻ cái không khí 20-10 với lũ bạn.

Friday, October 12, 2007

Entry for October 12, 2007

một cách túm lại là càng ngày càng thích tới lớp. tha hồ ngó nghiêng những khuôn mặt có thể nói wen tới mức mà biết rõ rằng có bao nhiêu cái nốt ruồi trên mặt, bao nhiêu cái mụn và bất kì 1 sự thay đổi nhỏ nào cũng dc phát hiện ra. tới lớp để học thì ít mà 8 thì nhiều. bây h là năm cuối ko tranh thủ thì tới năm sau có muốn cũng ko đuợc. chẳng mấy chốc mà tới tết, rùi đủng đỉnh ngoảnh đi ngoảnh lại đã thấy thi tốt nghiệp tới liền.

hum trước thấy cực kì khó chịu khi nghe một bạn trong lớp hỏi :"Thư ơi, cái bạn kia tên j vậy?". quay wa nhìn nhỏ từ đầu tới chân và hỏi:"ko biết thật áh". người bạn hồn nhiên gật đầu: "ừh, thật". choáng váng từ đầu tới chân. trước đây, năm 2,3 mà hỏi còn thấy khó chịu,nói j năm nay là năm thứ 4. bạn bè trong lớp j đâu mà, chắc wa vài năm nữa ra trường có gặp nhau thì có khi cũng như người dưng. chả hiểu tại sao, hổi năm 1 chỉ nghe thầy cô điểm danh thui mình cũng nhớ gương mặt từg bạn một và tên họ của các bạn, cấm có sai bao h. vậy mà lớp mình vẫn có những bạn, tới h vẫn ko nhớ nổi tên của các bạn lớp mình.

trước đây, ko ấn tượng với 1 bạn, thực tê mà nói là ko thích bạn ý luôn, thấy cứ sao sao đó, nhưng rùi cuối cùng cũng phát hiện ra rằng bạn ý cũng thật dễ thương, và hiểu thêm một điều ,có lẽ những lúc ấy mình chưa thực sự mở lòng ra với bạn.

tới năm thứ 4, tình cảm cũng dày lên theo độ tuổi, thấy iu wý những bạn bè của mình, kể cả những bạn ít tiếp xúc, thấy các bạn thật đáng iu, đág mến. cũng luôn nhớ 1 điều rắng, tình cảm bạn bè sẽ phôi pha dần theo thờì gian và thực sự nếu ko có sự vun đắp từ 2 bên thì rút cuộc nó cũng nhanh chóng tan vỡ ra trên ko trung như bong bóng xà phòng. mong rằng những tình bạn của chúng mình sẽ ko bao h như bong bóng.

Monday, October 8, 2007

Entry for October 08, 2007

đúng là không làm thì thôi, mà đã làm thì wuyết định trong vòng có 5s. cắt tóc, hứng lên dù được ngăn cản rùi nhưng vẫn cứ làm. thế là có đầu tóc mới. cái số mình, làm đẹp là 1 chặng đuờng gian nan kinh khủng. không tội nọ thì cũng tội kia. lắm khi bực mình lắm kìa,nhưng nhiều khi như thế lại hoá hay, giống như cái hồi duỗi tóc trước, làm tóc xong về nhà thì cúp điện. báo hại tóc dài mà trời thì nóng, mồ hôi mẹ mồ hôi con thi nhau túa ra, thế là tóc ướt nhẹp, trông trả giống duỗi, ép tí nào. nhưng mà thế thì nó tự nhiên.hờhờ.

những lần sau, lần nào cũng thế, cố gắng đến mấy thì cũng có những trục trặc, hềhề, trời không cho mình làm đẹp thì phải, chắc tại có những nét tự nhiên. thề rằng, nếu đọc tới đây, có ai có ý kiến ý cò gì thì có nghĩa là người đó ko đẹp bằng mình. híhí. thế nào cũng có người xẻo thịt mình cho mà coi. nhưng ko sao. miễn là vui.

Sunday, October 7, 2007

Entry for October 07, 2007

cứ giữ cái tình trạng như thế này thì không sớm muộn j cũng bị điên. bạn bè mà như thế àh. cứ đến lúc cần sự giúp đỡ thì y như rằng....mà bực nhất là lại cực kì khéo léo. lúc nào cũng làm như là....cho nên dù biết nhưng cũng dễ dàng bỏ qua. nhưng chẳng thể hiểu nổi, cứ nghĩ lại là thấy bực mình. biết chắc chắn là chính người đó nhưng lại không có bằng chứng để chứng minh.

cái tính ích kỉ nó chình ình ra dó mà làm như là không. cũng may là chưa đến mức tự cho mình là có tấm lòng bao la, vị tha, nhân hậu. ai mà chỉ ra lỗi sai thì y như rằng:Bực mình. như thế thì hỏi rằng lần sau ai còn dám nói nữa chứ. cũng lại hay làm phiền người khác.

chắc là phải làm một cuộc cách mạng. rồi muốn ra sao thì ra.

Thursday, October 4, 2007

Entry for October 04, 2007

cố lên ku ơi. đã cố gắng hết sức ùi mà ko wa được thì "tái ngộ" thầy kì sau. không sao cả. hum wa nhận wá trời tin nhắn chúc mừng mình thi lại. àh, theo như con gái mình nói, không pải là thi lại mà là cải thiện điểm, không cải lần này thì ta cải lần sau. mà sao cái thông tin mình thi lại nó lại lan nhanh đến thế. tới nhà mình cũng biết thì thật ko thể hiểu nổi. đúng là thời đại CNTT.

Wednesday, October 3, 2007

Entry for October 04, 2007

THI LẠI KÍ

11h30 ăn vội vàng chén cơm. đi từ TB lên Q1 mà chỉ có 20p. siêu thật đấy. cứ sợ đi thi muộn, ấy vậu mà tới lớp còn sớm chán. leo cẩu thang bộ lên tới 4 lều muốn xịt khói lun. các em lớp mình chào đón những người đi thi lại thật là nhiệt tình. còn sớm nên em nào em nấy thi nhau "nói xấu" thầy. những thông tin nào về thầy cũng đuợc mấy bà 8 mang ra 8 hết.đúng là thi lại, không hề căng thẳng mà chĩ cần nhìn thấy nhau là đã cười rùi

ngồi 8 chán chê, nghĩ rằng thầy ko tới. rủ nhau vào phòng thiết lập mạng lưới bảo bài nhau. có 2 cô coi thi, các cô phát giấy đứa nào đứa nấy ngắn tũn lại, kêu thầy "lừa". híhí. vậy mà chưa đầy 5 p sau đã bị lùa đi phòng khác để thi. vào phòng đứa nào đứa nấy căng thẳng muốn chết. thầy thì cứ tưng tửng, nhăn nhăn nhở nhở nói cười, báo hại cho lũ học trò nín thở. nghía sang bên cạnh thấy e vân và Thảo thở phập phồng.

thầy đếm lượng học trò. 21 em tất thảy. thầy cũng đếm thêm cả baby của châu nũa.thầy giảng lại bài, cả lớp cứ nói sao thầy không kiểm tra cho rùi. không khí càng ngày càng căng thẳng như dây đàn. ai cũng nín thở coi coi thầy sắp diễn trò gỉ? dường như đến lúc căng thẳng nhất thầy phát biểu 1 câu: "ai có mặt ở đây tôi sẽ cho 5 điểm". cả lớp ồ lên và 1 trận cười xoè hoa.

mấy thầy trò cùng nhau ôn lại những kiến thức cũ. ai có những théc méc j đều đuợc thầy giải đáp 1 cách tận tình. đúng lá thầy tưng tửng thật. chưa bao h có 1 kiểu kiểm tra lạ đời như thế nữa. bắt con người ta học bài gần chết để thi vấn đáp mà lại không thi. thực ra thì cũng có những cái vui riêng khi mà k pải làm bài.nhưng giá như mà thầy đừng bắt e học bài tới trày vi tróc vảy ra như thế thì có pải là niềm iu wý thầy chắc sẽ nhân đôi lên ý chứ. nhưng dù sao thi xong cũng nhẹ cả người để có thể chuyên tâm vào những trò wậy phá tiếp theo.

vừa nhận tin nhắn của CY. kể cho Cy nghe thầy, CY nói thầy tưng tửng. mà wả thật: thầy tưng tửng thật. tự nhiên thấy khoái cái tưng tửng của thầy