Sunday, October 7, 2007

Entry for October 07, 2007

cứ giữ cái tình trạng như thế này thì không sớm muộn j cũng bị điên. bạn bè mà như thế àh. cứ đến lúc cần sự giúp đỡ thì y như rằng....mà bực nhất là lại cực kì khéo léo. lúc nào cũng làm như là....cho nên dù biết nhưng cũng dễ dàng bỏ qua. nhưng chẳng thể hiểu nổi, cứ nghĩ lại là thấy bực mình. biết chắc chắn là chính người đó nhưng lại không có bằng chứng để chứng minh.

cái tính ích kỉ nó chình ình ra dó mà làm như là không. cũng may là chưa đến mức tự cho mình là có tấm lòng bao la, vị tha, nhân hậu. ai mà chỉ ra lỗi sai thì y như rằng:Bực mình. như thế thì hỏi rằng lần sau ai còn dám nói nữa chứ. cũng lại hay làm phiền người khác.

chắc là phải làm một cuộc cách mạng. rồi muốn ra sao thì ra.

Thursday, October 4, 2007

Entry for October 04, 2007

cố lên ku ơi. đã cố gắng hết sức ùi mà ko wa được thì "tái ngộ" thầy kì sau. không sao cả. hum wa nhận wá trời tin nhắn chúc mừng mình thi lại. àh, theo như con gái mình nói, không pải là thi lại mà là cải thiện điểm, không cải lần này thì ta cải lần sau. mà sao cái thông tin mình thi lại nó lại lan nhanh đến thế. tới nhà mình cũng biết thì thật ko thể hiểu nổi. đúng là thời đại CNTT.

Wednesday, October 3, 2007

Entry for October 04, 2007

THI LẠI KÍ

11h30 ăn vội vàng chén cơm. đi từ TB lên Q1 mà chỉ có 20p. siêu thật đấy. cứ sợ đi thi muộn, ấy vậu mà tới lớp còn sớm chán. leo cẩu thang bộ lên tới 4 lều muốn xịt khói lun. các em lớp mình chào đón những người đi thi lại thật là nhiệt tình. còn sớm nên em nào em nấy thi nhau "nói xấu" thầy. những thông tin nào về thầy cũng đuợc mấy bà 8 mang ra 8 hết.đúng là thi lại, không hề căng thẳng mà chĩ cần nhìn thấy nhau là đã cười rùi

ngồi 8 chán chê, nghĩ rằng thầy ko tới. rủ nhau vào phòng thiết lập mạng lưới bảo bài nhau. có 2 cô coi thi, các cô phát giấy đứa nào đứa nấy ngắn tũn lại, kêu thầy "lừa". híhí. vậy mà chưa đầy 5 p sau đã bị lùa đi phòng khác để thi. vào phòng đứa nào đứa nấy căng thẳng muốn chết. thầy thì cứ tưng tửng, nhăn nhăn nhở nhở nói cười, báo hại cho lũ học trò nín thở. nghía sang bên cạnh thấy e vân và Thảo thở phập phồng.

thầy đếm lượng học trò. 21 em tất thảy. thầy cũng đếm thêm cả baby của châu nũa.thầy giảng lại bài, cả lớp cứ nói sao thầy không kiểm tra cho rùi. không khí càng ngày càng căng thẳng như dây đàn. ai cũng nín thở coi coi thầy sắp diễn trò gỉ? dường như đến lúc căng thẳng nhất thầy phát biểu 1 câu: "ai có mặt ở đây tôi sẽ cho 5 điểm". cả lớp ồ lên và 1 trận cười xoè hoa.

mấy thầy trò cùng nhau ôn lại những kiến thức cũ. ai có những théc méc j đều đuợc thầy giải đáp 1 cách tận tình. đúng lá thầy tưng tửng thật. chưa bao h có 1 kiểu kiểm tra lạ đời như thế nữa. bắt con người ta học bài gần chết để thi vấn đáp mà lại không thi. thực ra thì cũng có những cái vui riêng khi mà k pải làm bài.nhưng giá như mà thầy đừng bắt e học bài tới trày vi tróc vảy ra như thế thì có pải là niềm iu wý thầy chắc sẽ nhân đôi lên ý chứ. nhưng dù sao thi xong cũng nhẹ cả người để có thể chuyên tâm vào những trò wậy phá tiếp theo.

vừa nhận tin nhắn của CY. kể cho Cy nghe thầy, CY nói thầy tưng tửng. mà wả thật: thầy tưng tửng thật. tự nhiên thấy khoái cái tưng tửng của thầy

Saturday, September 29, 2007

Entry for September 29, 2007

hơn 1 tuần đi học rùi, mọi cảm xúc cũng đã tan biến hết. tuần vừa rồi, có wá nhìu chuyện xảy ra, vui cũng có, buồn cũng có. nhưng đêm nằm nghĩ lại, thấy hình như mình đã lớn thêm một chút. gấp gáp vậy mà cũng giải wuyết 1 cách lanh lẹ và có vẻ cũng hợp lí.dạo này tự nhiên duy tâm hơn, không biết có phải là ảnh hưởng ở bà thầy.

chuyển về nhà cô ở, cũng vui nhưng chặng đường đi học trở nên xa dằng dặc. sáng nào cũng phải dậy sớm đi học, hát hết bài nọ tới bài kia mới tới trường, lại còn phải tranh thủ không thì kẹt xe. ở đây, mọi thứ cái gì cũng sẵn có, có lúc có cảm giác tương lai không xa mình sẽ trở thành "gà công nghiệp".tất cả mọi thứ cô đều làm sẵn, từ cái nhỏ nhất, nói rằng mình chỉ có nhiệm vụ là học mà thôi. có thể là cô giống mẹ, lúc nào cũng lo toan cho người khác, hông bao giờ ngĩ tới bản thân mình nhưng cô không nghĩ rằng,năm nay cháu đã là sinh viên năm cuối, nếu đúng tuổi thì đã ra trường đi làm rùi.

chuẩn bị tinh thần cho việc thi lại môn ĐLKT iu wý, pải cố gắng vượt wa không thì học lại là toi mạng.kì này học những môn hơi "khoai" một tí nhưng không sao, cứ đến lớp là thấy khoái, thỉnh thoảng lại cúp ra ngoài chơi tí xíu là ổn. thỉnh thoảng lại nghe thấy những tin đồn này nọ, không thể hiểu nổi là tại sao lại có.

ngày mai, XT va M đi hà nội. lại xa e 10 ngày. lâu lâu cứ xa nhau như thế có khi lại thấy tình cảm nồng ấm hơn, nhưng chỉ thcíh trong khoảng thời gian ngắn chứ lâu wá thì lại không ổn tí nào.

nhận được tin của anh, ngày mai anh lên. muốn gặp nhưng lại sợ. sợ trí óc không nghe lời,...ừh thôi, cứ cố gắng để cho mọi chuyện trôi đi một cách nhẹ nhàng, có thể biết đâu như thế mọi chuyện sẽ hay hơn.............

Wednesday, September 19, 2007

Entry for September 19, 2007

ngày mai lại bắt đầu chặng đường mới. chiều nay, đám giỗ cho bà nội, lăng xăng làm hết cái nọ tới cái kia. ai cũng théc méc tại sao mình lăng xăng như thế. ừh, mai có muốn cũng chẳng đc lăng xăng nữa. thật tình, lúc này mâu thuẫn dang giằng xé, vừa thích di học lại vừa muốn ở nhà. ngán cái chặng đường dài dằng dặc, một thân một mình chạy xe lên trên đó. không dám nói với mấy cháu bé ở nhà là mai di Sg, nếu chúng biết, chúng sẽ bù lu bù loa lên ấy chứ. nhớ cái tối hôm wa, 4 chị em "trên một chiếc xe tăng" thi xem ai khoẻ hơn, giành nhau mùng mền gối chiếu. cười khành khạch, trận chiến chỉ kết thúc khi mà chị H pải chạy từ trên lầu xuống can ngăn. từ mai, lại thành người lớn hơn nữa, tụi nhóc trong xóm sẽ không còn chơi với mìh trong những buổi tối nữa. dất thành phố chật, lấy dâu ra chỗ mà chơi nhảy bước, chơi trốn tìm, cá sấu lên bờ, nhảy lưng gù,....còn nhiều lắm. tự nhiên thấy mắt mình cay cay. nhưng dù sao thì ngày mai cũng bắt đầu, dù sao thì vẫn phải cố gắng học hành. sang năm về lại tha hồ mà chơi nhảy bước, chơi trốn tìm,.....

ngày mai, Sg lại chật thêm nữa, dón thêm 1 người nữa,

Friday, September 14, 2007

Entry for September 14, 2007




3 ngày ăn chơi đã kết thúc. sản phẩm để lại là 2 vết phỏng bô xe, mẻ mất một miếng răng và nguy hiểm nhất là làn da châu Á bị cháy nắng trầm trọng. dang tính lót tót đi Ninh Thuận chơi nhưng vì 2 người bạn xuống nên đành gác lại. chỉ có nhỏ Tuyết ham hố, bỏ mình ở lại mà đi. dọc blog của một anh bạn quê Ninh Thuận, thấy Ninh Thuận đẹp và lành, đã quyết định đi rồi vậy mà. thôi đành lỡ hẹn Ninh Thuận lần này.

2 người bạn xuống chơi là một cặp. họ vừa rong ruổi khắp nơi và cuối cùng là VT. nhỏ Tuyết đi NT báo hại cho mình phải lang thang theo 2 người bạn ấy. chỉ duy có một điều là họ là một cặp mà mình lại một thân một mình đi cùng họ. phải để cho họ có không gian riêng nên nhìu lúc phải tránh đi. thật là khổ. chỉ bực nhỏ Tuyết thôi....

ăn chơi thì tất nhiên là tắt máy. mà thực ra là không pải tắt. vẫn cái điệp khúc triền miên là để chế độ im lặng, sau đó quăng nơi nào không biết. rồi tự nó hết pin. thế là lại phải có cuộc Cách mạng đi tìm em nó. mấy đứa bạn alô cho, cứ thấy tắt máy mới rối lên . nhỏ D lại tưởng có chuyện j buồn (khi buồn thường tắt máy) mes cho kí tin. "nếu buồn thì em xuống. e dang bệnh nhưng cũng xuống xem chi thế nào..." trùi ui, xúcđộng ứ chịu được.

cũng sắp lên thành phố. sắp gặp bạn bè rồi. những ngày học chơi lại bắt đầu............

Monday, September 10, 2007

Entry for September 10, 2007

mắc cuời hồi tối nhặt được đồng cắc 5000 d, hét vang nhà, khoe hết người này tới người kia. Ai cũng cười, kêu mình y như con nít.

3 tiếng sau, tung tăng khắp Vũng Tàu đi chơi về bỗng phát hiện tờ tiền gấp 100 lần nhặt được hồi tối nằm trong túi quần đã vỗ cánh bay không 1 lời nhắn gửi. lỗi là tại mình không cẩn thận. móc tiền ra xài mà không gấp gọn gàng để rồi ra nông nỗi này. chỉ buồn vì đây là tờ cuối cùng của mình. hôm nay mới là dầu tuần, còn nhìu dự định, thế mà.............cuối tuần này mới được lĩnh tiếp. híc. ngày mai HH lại xuống chơi nữa chứ. phải báo cáo thui.

Ngây Thơ và Anh iu an ủi: "của đi thay người". rõ chán. có pải nhà giàu đâu cơ chứ. nhưng nghĩ lại, thôi kệ, biết đâu ngày mai có chuyên j vui hơn thì sao. tươi cười lên nào. nhìu người còn khổ hơn mình ý chứ.