Wednesday, March 26, 2008

sự thăng bằng




Điều mà người ta cần khi cân một món hàng – sự thăng bằng của cái cân.

Điều mà khi còn bé người ta cần khi chơi bập bênh – sự thăng bằng ở 2 đầu bập bênh.

Và khi tập xe, cần nhất điều gì – giữ cho xe thăng bằng để không bị té.

Trong cuộc sống cái gì cũng cần phải có sự thăng bằng. Cái bàn không thể chắc chắn nếu mất đi 1 chân, cái xe chẳng thể chạy nếu thiếu đi 1 bánh, và sẽ là một sự đau khổ nếu con người ta mất đi sự thăng bằng. Sự thăng bằng giữa thể xác và tâm hồn là cần nhất, bởi nếu không có sự thăng bằng này tất cả sẽ là đổ vỡ.

Đã có lúc trong tôi có những xáo trộn nhưng ngay lúc này tôi thấy mình đang rất thăng bằng

27/3

….qua sông

Khi chưa biết mặt chồng

Vợ trời Đông

Chồng trời Tây

Hơn 20 năm đằng đẵng

Một năm sup họp mấy ngày.

Trời Tây – người xây thêm tổ mới

3 con du học

….lỏn chỏn giữa đời.

Hồng nhan đa truân

Khát khao

Một bờ vai rắn rỏi.

Người về

Cấm đoán

Cá chậu chim lồng

Người đi.

Hạnh phúc chưa 1 lần nắm giữ

Vớt tay hoài

Có với được đâu!

khờ

C bảo: “sao em khờ thế?”. Cười. Ừh, thì từ trước tới giờ có ai nói em khôn đâu. Em khôn em đã không còn là em nữa rồi.

Ừh, mà em khờ thật, C nhỉ!

Người lớn - trẻ con




23 tuổi – lớn chưa? – lớn rồi

23 tuổi – còn đi học mà – chừng nào ra trường đi làm thì mới lớn, bây giờ còn trẻ con.

Người lớn – trẻ con – khác nhau không?

Người lớn sẵn sàng chìa tay ra đón nhận mọi thứ kể cả những gì đau đớn nhất, chỉ người lớn mới có thể để những vết thương xuyên qua trái tim mình.

Trẻ con – hồn nhiên quá, chả lấn cấn gì, mọi suy nghĩ và hành động đều đi thẳng tới đích.

Monday, March 24, 2008




hình này là 1 món ăn, hì

Cô - không phải là mẹ, mà như mẹ.

Cô – là những bữa cơm ngon nhất, là bữa ăn xế khi cái bụng đói meo, là ly sữa lúc nửa đêm khi tôi ôm chặt cái máy vi tính trong phòng.

Cô – là lời nhắc nhở khi tôi đi ngủ quá khuya, là lời “gào thét” và vào dựng cái lưng tôi dậy đi tập thể dục và đi học buổi sáng.

Cô – là lời mắng dịu dàng khi tôi để bạn bè chờ quá lâu, là chờ tôi về ăn cơm cùng trong khi tôi lang thang ăn hàng cùng bạn bè ngoài đường, khi tôi ham chơi về trễ, là những tin nhắn kể chuyện không đầu không cuối khi tôi không ở nhà, là làm tôi hư thêm trong chuyện ăn uống (càng ngày càng kén ăn hơn í mừh), là tô cháo và viên thuốc khi tôi lăn quay ra ốm

Cô – là dạy tôi cách đối nhân xử thế, dạy tôi từ những phím đàn đầu tiên (tất nhiên cái trình của tôi cũng lẹt đẹt ở mức trên sơ cấp), cô như cái máy vi tính để tôi có thể trút hết những hỉ, nộ, ái, ố thường ngày, cô thức đến khuya chỉ để chờ chương trình dạy bó hoa cưới và mục đích chính là “khi nào Thư cưới ta sẽ làm 1 bó thật đẹp” (thế nên cố gắng cưới vậy – để khỏi phụ lòng đại gia đình, hè hè).

Cuối tuần là lúc mà tôi nhớ cô nhất bởi lúc này ko có ai nấu ăn, ko có ai để 8, ko có ai “van xin” tôi đừng làm (bởi đụng đâu có chuyện ở đó), ko có người thông tin tình hình trong nước, quốc tế và tất nhiên là cả chuyện ngoài chợ.

Nhiều người chỉ cần có ba hoặc mẹ, riêng tôi, tôi cần cả cô nữa...

Friday, March 21, 2008

Nếu!

Nếu em cứ ngồi yên một chỗ không đứng lên đi nữa anh có ngồi cùng em không?

Nếu em muốn nắm tay anh cùng chạy anh có chạy cùng em không?

Nếu như em lạc lòng anh có đủ bao dung để tới đón em về không?

Nếu ...

Sunday, March 16, 2008

Dừng




Đến lúc nên dừng và phải dừng. Không phải là những suy nghĩ nữa mà phải là quyết định. Một khởi đầu mới với con đường mới chắc sẽ tốt hơn. Để khỏi lưng chừng

Ngay lúc này phải dừng suy nghĩ, bắt tay vào hành động. Dừng đúng lúc và đúng chỗ.

Đi xe trong thành phố thì chỉ nên chạy 40km/h thui, giữ đều tay ga nhé

PS: Cảm ơn LN đã cho tôi được "ăn nhiều và nói cũng nhiều" lắng nghe tôi vào lúc mà tôi "điên" nhất (xin hứa ngày mai là hết), cảm ơn HL đã mần dùm tôi phần PR, fop_lonelyheart ơi: "chị dừng lại để nghe em hát nè", axiu ơi "mình phải có trách nhiệm zí nhau, hà hà), 204.KG"sẽ đi tập bơi ở HĐ cùng với mọi nguời như ngày xưa"....